watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3903 lượt.

đen lại chợt lóe sáng, như có chút nước mắt.
Khuôn mặt anh tuấn của anh từ từ tiến lại gần cô, ngày càng xích lại gần, đôi môi mỏng khêu gợi của anh nhẹ nhàng hôn lên mặt cô, nhẹ nhàng hôn những giọt nước mắt đang tuôn rơi của cô, giống như mỗi một giọt nước mắt đều là lời hứa hẹn của cô, mỗi giọt nước mắt đều được anh thận trọng hôn lấy, hòa tan trong thân thể anh, trong lòng anh. Môi anh từng chút từng chút đi xuống phía dưới cho đến khi hôn lên đôi môi của cô, nụ hôn càng trở nên nồng nhiệt, nóng bỏng, như muốn hòa tan cô vào trong anh.
Nụ hôn của anh khiến cho cô dần cảm thấy an tâm, khiến cho cô không tự chủ được mà đưa tay ôm lấy gáy anh, đáp trả anh, mút lấy mùi thuốc lá nhàn nhạt từ khóe miệng của anh, quấn lấy lưỡi của anh, dụ hoặc anh khiến anh không cách nào kiềm chế, dụ anh lún sâu hơn vào nụ hôn này, dụ anh dần cướp đi hô hấp và lí trí của cô.
Mạch Tử trừng mắt nhìn, chỉ vào ánh mắt sưng đỏ của Tả Á, hỏi: “Sao thế? Lại khóc nhè rồi. Có phải cậu nhỏ lại ăn hiếp cậu không ?”
“Hả? Không có, không có…….” Tả Á vội vàng lắc đầu, xong nghi hoặc nhìn mọi người, “Mẹ, dượng…….sao mọi người lại đột nhiên tới đây thế ạ? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Không phải bọn họ đều đã biết hôm qua đấy chứ?
Mạch Tử liếc mắt nói: “Không phải cậu định hôm nay sẽ đi đến thành phố X à? Cả nhà muốn đi tiễn cậu, tớ và A Long cũng đã bàn bạc xong rồi, bọn tớ sẽ cùng đi với cậu, tránh cho mọi người lo lắng vì để cậu đi một mình.”
Tả Á nhìn qua sắc mặt Kiều Trạch, gương mặt anh vẫn bình tĩnh, thân thể cao lớn nghiêng người tựa vào chiếc bàn ở đầu giường. Tả Á quay đầu lại nhìn mọi người, có chút áy náy nói: “Chuyện đó…… Tạm thời con sẽ không đi thành phố X nữa…….”
Gương mặt Mạch Tử hiện lên chút giảo hoạt, nhìn Kiều Trạch hỏi: “Sao lại không đi nữa ? Không phải cậu từng nói là muốn đi sao?”
Tả Á nhìn thấu được ý đồ của Mạch Tử, không nhịn được mà nháy mắt mấy cái, vẻ mặt đáng thương: “Chẳng lẽ cậu không nhận ra tớ đang bị bệnh à?”
“Sao lại đột nhiên ngã bệnh?” Vẻ mặt Điền Văn Lệ quan tâm, đưa tay sờ lên trán Tả Á, trán cô có chút nóng, “Uống thuốc chưa? Hay là đi tiêm?”
“Con không sao đâu mẹ, nghỉ ngơi một chút là được rồi.”
“Bị bệnh thì phải cố gắng nghỉ ngơi đi, mẹ sẽ ở lại chăm sóc cho con.” Điền Văn Lệ sợ không có ai chăm sóc cho Tả Á, quan hệ giữa Kiều Trạch và Tả Á, bọn họ chỉ biết lúc trước kia nhưng không biết được tình hình hiện tại.
“Con sẽ chăm sóc cho cô ấy thật tốt.” Kiều Trạch đưa tay ôm lấy bả vai Tả Á, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nhưng lại lộ ra sự cưng chiều.
Như nhận thấy Kiều Trạch và Tả Á vừa trải qua chuyện gì đó, quan hệ giữa hai người dường như cũng tốt lên rất nhiều rồi, Kiều Vân bật cười ha hả: “Được rồi, chúng ta đi về thôi, còn để cho Tả Á nghỉ ngơi, có Kiều Trạch chăm sóc là được rồi, vợ của nó đâu đến lượt chúng ta quan tâm.”
Dượng Kiều nói những lời này rất có lí, nếu Tả Á không đi thành phố X nữa, thì cũng không cần phải đi tiễn nữa, hơn nữa, hiện tại Kiều Trạch cũng đã về nhà, lại có vẻ như Kiều Trạch và Tả Á đã giải toả những hiểu lầm trước đây rồi, mọi người cũng vui vẻ vì cuối cùng hai người bọn họ đã hòa thuận, dặn dò mấy câu liền rời đi.
Kiều Trạch tiễn mọi người đi về xong liền đi mua đồ ăn, đoạn đưởng đi khá dài, đồ ăn cũng đã nguội mất, trong lúc hâm nóng đồ ăn, trong đầu anh lại văng vẳng lời nói của Tả Á, “Kiều Trạch anh thích em”, khóe môi anh lại nhẹ nhàng cong lên.
Hâm nóng cháo anh liền mang vào phòng ngủ, nhưng Tả Á lại ngủ thiếp đi mất rồi. Kiều Trạch đặt chén cháo trong tay xuống bàn cạnh đầu giường, ngồi xuống cạnh cô, đưa tay kiểm tra trán của cô, vẫn còn hơi nóng, cô phải thêm uống thuốc. Anh không muốn đánh thức cô dậy, nhưng không thể không uống thuốc được, anh đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt cô: “Tiểu Á, dậy uống thuốc nào, uống xong lại ngủ tiếp, được không?”
“Kiều Trạch…….” Hai mắt cô vẫn nhắm chặt, miệng khẽ lẩm bẩm, “Anh…….anh sẽ không đi mất chứ…….?”
Kiều Trạch nhẹ cong môi, cúi đầu hôn xuống tóc mai cô, thấp giọng nói: “Sẽ không!” Hai cánh tay của anh ôm lấy cô thật chặt, dường như bây giờ mùa đông mới thực sự qua đi, trong tim, trong đầu anh có cô, mà trong lòng của cô cũng đã bắt đầu có anh…….
Từ bị căm hận, đến được thích, cả chặng đường này Kiều Trạch đã phải trải qua rất nhiều khó khăn vất vả, cũng đã phải chờ đợi quá lâu. Cuộc sống vẫn cứ như vậy mà tiếp diễn, nhân viên trong công ty đều dễ dàng nhận ra tâm trạng của Kiều Trạch gần đây rất tốt, mặc dù vẫn mang bộ mặt lạnh lùng nghiêm khắc trước kia, nhưng đã không còn vẻ nặng nề nữa.
Sau đó Kiều Trạch mới biết, thì ra không phải là Tả Á muốn rời khỏi thành phố A, mà chỉ là muốn đi thăm một đưa trẻ tên Tiểu Duyên, lời mà Mạch Tử nói với anh chỉ là do cô cố ý làm bậy để khiến cho anh bộc lộ ra nỗi sợ hãi giấu kín tận đáy lòng.
Anh sợ Tả Á rời đi, cũng căm hận Tả Á rời khỏi mình. Cho nên anh mới bộc phát, mà Tả Á cũng vì muốn giải thích, cho nên mới đuổi theo anh đến khách sạn, nhưng lại thấy được cảnh anh và Tình Văn đang ở cùng nhau. Anh kh