Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3902 lượt.
ông biết ma xui quỷ khiến thế nào lại khiến cho Tả Á nói ra tình cảm của mình, anh không cần phải đoán mò nữa, cũng không cần suy nghĩ trong lòng cô có anh hay không nữa.
Mấy lần Từ Bân rủ anh đi chơi, anh đều từ chối, lý do từ chối là vì anh có hẹn, mà đối tượng hẹn hò lại chính là Tả Á. Hai người bọn anh quen biết nhau nhiều năm như vậy, lại cùng là vợ chồng nhiều năm như vậy, nhưng chỉ một câu thích đơn giản liền giống như một tình yêu nồng nhiệt.
Anh luôn muốn mau chóng về nhà, muốn nhìn khuôn mặt cô nở một nụ cười ngọt ngào khi thấy anh về, nghe cô nói ‘anh đã về rồi’, trong lòng anh sẽ tràn ngập cảm giác ấm áp. Một ngày hai người cũng nói chuyện điện thoại với nhau đến mấy lần, dù là anh không nói lời nào, chỉ nghe Tả Á nói hôm nay cô làm cái gì, ăn cái gì, anh cũng cảm thấy rất tuyệt vời.
Đường Lăng mặc kệ Kiều Trạch, yêu thì cứ yêu đi, Từ Bân thì lại giễu cợt anh, bao nhiêu tuổi rồi mà còn bày đặt yêu đương, còn anh thì từ chối cho ý kiến. Yêu sao? Anh cũng không biết nữa, anh đã qua cái tuổi niên thiếu ngây thơ kia rồi. Nhưng chỉ một câu thích kia lại khiến cho anh trở thành một cậu thiếu niên mới biết yêu, có lẽ, đây mới chính là cảm giác yêu đương, yêu người phụ nữ yêu mình, yêu vợ của mình, hai người yêu nhau, tuổi tác không thành vấn đề, đúng vậy không?
Hôm nay, Kiều Trạch về nhà hơi trễ, anh đã gọi điện thoại cho Tả Á nói cho cô biết đại khái là anh sẽ về lúc nào. Lúc về đến nhà, mở cửa, đập vào mắt anh đầu tiên là cảnh Tả Á đang mặc chiếc áo sơ mi trắng của anh, co người nằm trên ghế sofa như một con mèo lười ngủ thiếp đi, trong nhà còn thoang thoảng mùi thơm của thức ăn .
Trái tim nguội lạnh của Kiều Trạch ngay khi vừa nhìn thấy Tả Á liền trở nên mềm mại, anh đi tới, đưa tay chạm vào gương mặt của cô, cô lại giống như một con mèo nhỏ cọ cọ vào tay anh, cô giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra, nhưng dường như vậy còn chút ngái ngủ, cả người toát lên vẻ quyến rũ lạ thường, cô lười biếng cười: “Anh đã về rồi, đi tắm đi rồi ăn cơm.”
Cô nói xong liền ngồi dậy, đang định đi vào bếp lại bị anh ôm lấy, hôn cô cho đến khi cô không thể hít thở được mới buông chịu ra, đứng dậy vừa đi về phía phòng tắm, vừa nói: “Sau này không cho phép em ngủ trên ghế sofa nữa.”
“Vâng.” Cô ngủ không có nề nếp cho lắm, cứ theo thói quen cứ nằm xuống là ngủ, hiểu được sự quan tâm của Kiều Trạch cô liền ngoan ngoãn đồng ý, cũng nhanh nhẹn đi vào bếp.
Sau khi hai người cùng nhau ăn cơm tối, Kiều Trạch đến phòng sách, anh vẫn còn một số công việc cần phải xử lý, mà Tả Á cũng không quấy rầy anh, cô đi tắm rửa rồi nằm trên giường đọc tiểu thuyết, đến tận lúc muộn, trong lúc cô đang đọc đến mê mẩn thì quyển sách trong tay lại bị người giật lấy.
“Đi ngủ!” Anh lạnh lùng ra lệnh, vô cùng không vui khi thấy Tả Á mải mê đọc tiểu thuyết mà không thèm để tâm đến anh.
Tả Á đang đọc đến đoạn hấp dẫn, lại đột nhiên bị cắt đứt cảm thấy có chút khó chịu, không chừng ngày mai Kiều Trạch sẽ vứt cuốn sách này đi mất, cô vội vàng đứng dậy lấy lại: “Cho em đọc một chút nữa thôi, sắp xong rồi mà.”
Kiều Trạch giơ cao cánh tay, tránh né, không cho Tả Á lấy được cuốn sách, Tả Á tức giận bắt được cánh tay Kiều Trạch, cả người cũng bò lên bụng của anh, Kiều Trạch thả cuốn sách trong tay rơi xuống đất, Tả Á đang định từ trên người anh đi xuống nhặt lấy, thân thể lại bị Kiều Trạch ôm chặt lấy, còn không đợi cho cô kịp phản ứng, mọi thứ trước mắt đột nhiên xoay tròn một vòng, cô lại bị Kiều Trạch đè ở phía dưới.
Tả Á tội nghiệp lên án: “Anh là đồ độc tài, ngang ngược, hạn chế sự tự do đọc sách của em, em muốn kháng án.”
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Kiều Trạch tràn đầy sự cưng chiều, khóe môi khẽ nhếch lên, thấp giọng nói: “Kháng án vô hiệu, giữ vững phán xét ban đầu!”
“Anh bắt nạt người ta!”
“Người bị bắt nạt chính là em.” Nói xong nụ hôn của anh đã liền đột kích về phía cô, bàn tay ấm áp cũng dao động trên người cô, dấy lên từng ngọn lửa nóng rực, khiến cho cô mất đi lý trí, chỉ có thể như người chết đuối, ôm chặt người anh, mặc cho anh đang làm chuyện xấu trên người cô.
Áo bị cởi hết ra, ngay lúc Tả Á nghĩ Kiều Trạch sẽ mạnh mẽ xông vào lại nghe được thấy tiếng động sột soạt, cô mở mắt ra, thấy Kiều Trạch đã mang mũ xong xuôi, chuẩn bị xông vào, Tả Á không khỏi cau mày, đưa tay đẩy anh, thân thể cũng không chịu tiếp nhận mà giãy dụa, không cho anh vào, đỏ mặt nói: “Đừng…đừng mang thứ kia…….”
“Sao thế?” Anh đã phải chịu đựng khó chịu, Tả Á lại còn không chịu phối hợp.
Vẻ mặt Tả Á có chút mong đợi nói: “Em muốn có một đứa con…….vậy nên, không cần…….không cần đeo cái đó…….”
“Bây giờ còn chưa được.” Con…….vẻ mặt Kiều Trạch của sa sầm, trong mắt lóe lên cái gì đó, thân dưới cũng trầm xuống, không nói một lời nào liền xông vào. Tả Á cảm thấy có chút khó chịu, cau mày, tay nắm chặt bờ vai của anh, cuối cùng ôm chặt lấy anh.
Anh đang lo lắng cho sức khỏe của cô, hay là vì cô đã làm mất con cho nên bây giờ anh không chịu cho cô một đứa con nữa, trong lòng Tả Á cảm thấy khó chịu, cố gắng suy nghĩ, nhưng lý tr