Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3894 lượt.
khẩu phần cho anh.”
Ăn cơm cũng bắt đủ khẩu phần nữa, Tả Á thiếu chút nữa nghẹn họng.
“Trong vòng một tháng phải tăng năm cân.”
Lần này Tả Á thực sự mắc nghẹn, Kiều Trạch để cái muỗng xuống vỗ lưng Tả Á, đưa đến một chén xanh, Tả Á vội vàng uống một hớp canh, mới nuốt trôi cơm xuống được. Lần trước đẻ non cô đã gầy đi rất nhiều, thời gian lâu như vậy rồi mà cô cũng không tăng cân lại được, mặc dù mỗi ngày Kiều Trạch đều bắt cô ăn cơm, nhưng có lẽ là cô không thể phát triển được nữa, cô đã ăn rất nhiều, uống cũng rất nhiều rồi, thật sự nếu cô không thể tăng cân, có lẽ Kiều Trạch sx bắt cô một bữa cơm phải ăn hai chén, ba chén, bốn chén…….cứ tăng lên như vậy thì thực sự rất khủng bố.
Vẻ mặt Tả Á sợ hãi, đáng thương nói: “Chuyện này không thể miễn cưỡng được! Anh đừng ép em như vậy.”
Kiều Trạch nhíu mày hừ lạnh một tiếng: “Không thương lượng!”
Ngay lúc Tả Á muốn phản kháng, thì tiếng chuông cửa lại đột nhiên vang lên rồi, cứu tinh, là cứu tinh. Tả Á vội nhảy dựng lên định đi mở cửa, Kiều Trạch lại đứng dậy ấn cô xuống chỗ của mình: “Ăn cơm cho xong đi.”
“Khách đến mà em cứ ngồi ăn như vậy rất không phải phép nha.” Tả Á không nghe lời anh, cũng không nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Kiều Trạch nữa, vội chạy lên trước Kiều Trạch đi ra mở cửa, trên mặt vẫn còn nụ cười cảm kích, muốn dành cho người ngoài cửa đã cứu cô thoát khỏi sự ngang ngược của Kiều Trạch, nhưng trong nháy mắt mở cửa ra, nụ cười của Tả Á liền cứng lại.
“Chị dâu, anh, quấy rầy hai người rồi.”
Tả Á đứng sững người trước cửa, như không muốn để cho Tình Văn bước vào, hoặc là trong lúc bất ngờ cô đã mất phản ứng, trong đầu toàn là hình ảnh Tình Văn và Kiều Trạch ở trong khách sạn kia, cho đến khi Tình Văn mỉm cười nói: “Chị dâu, em có thể đi vào không?”
Cô không thể nói không cho vào được, Tả Á không nói gì, tránh sang một bên, Tình Văn vào nhà, rồi tự nhiên đi vào phòng khách giống như đây là nhà cô ta vậy.
Đúng lúc Kiều Trạch vừa từ phòng ăn đi ra, nhìn thấy Tình Văn, sắc mặt của anh lập tức biến đổi, con ngươi trở nên lạnh lẽo vô cùng, “Có chuyện gì sao?” Anh lạnh lùng hỏi, vẻ mặt lạnh lùng, dưới ánh đèn càng thêm vẻ lạnh lẽo.
Khuôn mặt Tình Văn thản nhiên như không có chuyện gì nói: “À, em tới chỉ là muốn hỏi, anh có nhìn thấy chiếc hoa tai của em không, hôm qua em không biết đã để lung tung ở đâu đó, đó là di vật của mẹ em, cho nên em muốn hỏi, anh có thấy ở đâu không?”
Một tay Kiều Trạch chợt nắm chặt lấy cổ tay, ánh mắt tràn đầy sự lạnh lẽo: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Nói xong liền lôi cô ta đi ra, toàn thân lạnh băng tràn đầy sự tức giận, sắc mặt lạnh lẽo kinh người.
Tình Văn hất tay Kiều Trạch ra, cười lạnh: “Anh à, em chỉ tìm hoa tai của mình thôi mà, bởi vì nó rất quan trọng với em. Cả ngày hôm qua em chỉ ở cùng với anh, nếu như anh không thấy, như vậy thì thôi, đâu cần phải nổi giận như vậy chứ?”
Bàn tay Tả Á đưa đến trước mặt Tình Văn, đặt một vật vào lòng bàn tay cô ta, Kiều Trạch và Tình Văn nhìn lại, thấy đó là một chiếc hoa tai bằng kim cương đang lóe sáng, trái tim Kiều Trạch đập hẫng một nhịp, sắc mặt của Tình Văn có chút khó coi, chỉ có gương mặt Tả Á là bình tĩnh, thậm chí mang theo sự áy náy mà mỉm cười, nói với Tình Văn: “Đây là vật cô muốn tìm đúng không? Vốn dĩ Kiều Trạch nói tôi đem trả cho cô, nhưng bởi vì tôi đi làm không có thời gian, nên chưa kịp đi, à, đúng rồi, cái này cũng là của cô đúng không?” Tả Á lại đặt thỏi son môi màu hồng đặt vào trong tay Tình Văn, “Cô còn mất thứ gì nữa không? Kiều Trạch chỉ đưa cho tôi hai thứ này thôi.”
Tình Văn nhìn bộ dạng mỉm cười tít mắt của Tả Á, cô ta nắm chặt chiếc hoa tai và thỏi son trong tay, trong lòng vô cùng căm tức, cuối cùng cười lạnh nói: “Đồ đã tìm được rồi, vậy thì tôi cũng đi đây, không quấy rầy nữa.”
Tình Văn đi giày cao gót, ngước đầu, tỏ vẻ kiêu ngạo, rồi xoay người đi nha.
Thân thể Tả Á khẽ run, làm lộ ra tâm trạng thực sự lúc này của cô. Lúc cô xoay người định đi vào phòng ngủ, eo lại bị một lực lớn kéo lại, thân thể ngã vào lồng ngực ấm áp của Kiều Trạch, nhưng, tại sao cô cảm thấy ngực của anh không hề ấm áp nữa?
“Anh và cô ta không có chuyện gì, Tả Á, tin tưởng anh.” Lòng Kiều Trạch đang vô cùng lo lắng và sợ hãi, giọng nói lạnh lùng vội vàng cam kết với Tả Á, muốn giải thích.
Tả Á quay đầu lại nhìn Kiều Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, “Em có thể tin tưởng anh và cô ta không có gì, nhưng, em muốn biết, tại sao anh lại nói dối em?”
Đồ Độc Ác!
Đối với chất vấn của Tả Á, Kiều Trạch không có bất kì lời giải thích nào, anh chỉ ôm Tả Á thật chặt, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, như đang lâm vào trầm tư, khó xử.
Nhưng Kiều Trạch càng trầm mặc như vậy càng khiến cho trái tim Tả Á trở nên lạnh lẽo, sự tin tưởng của cô đối với anh bắt đầu dao động, không còn tin anh tuyệt đối như trước nữa, cô không nhịn được mà suy nghĩ miên man, anh và Tình Văn thật sự kết thúc rồi sao ?
Không, không phải, có lẽ hai người vẫn còn vương vấn không