watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4290 lượt.

dứt, Tình Văn vẫn còn một chỗ đứng nhất định trong lòng Kiều Trạch. Thời gian cô ấy ở bên anh so với cô còn dài hơn, nói không chừng hai người còn trải qua chuyện gì đó mà cô không biết .
Tình Văn giống như em gái của Kiều Trạch vậy, có lẽ còn thân thiết hơn cả người nhà, bạn bè của anh nữa. Cô là thư kí đắc lực của Kiều Trạch, cũng từng là bạn gái, là vợ chưa cưới của anh, bạn giá, nữ nhân. Nếu như quan hệ giữa Kiều Trạch và Tình Văn là trong sáng thì cũng sẽ không xảy ra chuyện ngày hôm nay.
Mặt lạnh, không chỉ có anh mới làm được, cô cũng làm được vậy.
Sau khi lên xe, Kiều Trạch không vội đi ngay, mà quay sang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng của Tả Á, khẽ thở dài, vươn tay nắm lấy bả vai nàng, lạnh lùng nói: “Đừng suy nghĩ lung tung nữa, đến chiều anh sẽ đến đón em.”
Tả Á vẫn im lặng, Tình Văn tìm đến cửa, lại xảy ra chuyện vậy, cô có thể không suy nghĩ lung tung được sao, không biết cô ta có bình thường không nữa….Ai lại muốn ôm phiền não vào người đâu? Cô hận bản thân mình hiện tại, cứ như một đứa ngốc, lo được lo mất, như đang bị bệnh vậy. Anh nói cô đừng suy nghĩ lung tung, nhưng cô có thể không nghĩ được sao? Đúng là nói mà không biết suy nghĩ. Tả Á nặn ra nụ cười giả tạo, ánh mắt cũng cong lên: “Em không có suy nghĩ lung tung, anh lái xe đi, trễ giờ làm rồi.”
Tây Kiều Trạch kìm chặt người cô, môi mỏng ấn lên, nụ hôn bá đạo, cường thế cướp đi hô hấp của cô, cho đến khi mặt cô đỏ bừng lên, khiến cô mất đi lý trí, không thể suy nghĩ lung tung nữa, đến khi nhìn thấy bộ dạng ý loạn tình mê của Tả Á, anh mới vừa lòng buông cô ra.
“Tả Á, không được phép chiến tranh lạnh.”
Chiến tranh lạnh, thực sự rất đáng sợ, so với đánh lộn còn đáng sợ hơn rất nhiều.
Tả Á gật đầu: “Mau lái xe đi, thật sự trễ giờ làm rồi.”
Lúc này Kiều Trạch mới khời động xe rời đi, chạy nhanh tới công ty của Tả Á. Lúc đến lầu dưới của công ty, trước khi Tả Á bước xuống xe, cô khẽ nghiêng người hôn lên mặt anh một cái: “Làm việc vui vẻ, tạm biệt..!” Trong mắt cô chợt lóe lên tia giảo hoạt khiến cho Kiều Trạch không khỏi cảnh giác, cô nhóc này vừa bày trò xiếc gì vậy?
Tả Á đang định xuống xe, tay lại bị bàn tay to lớn của Kiều Trạch túm lại, cô quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy trong mắt anh có chút không vui. Anh không vui cái gì chứ, người không vui phải là cô mới đúng, Tả Á xuống cố tay mình: “Còn có chuyện gì nữa sao? Em bị muộn rồi.”
Kiều Trạch cau mày, lạnh lùng nói: “Lần sau không cho phép mặc váy ngắn thế này nữa.”
Tả Á nhìn xuống váy của mình, đâu có ngắn, cũng dài đến đầu gối rồi mà, rất phù hợp, chính cô cũng cảm thấy rất hài lòng, liền không để ý đến anh nữa: “Vâng, vâng, biết rồi, sếp à, ngài không mau đến công ty đi, không phải còn có cuộc họp à?!” Xem anh còn đắc ý được bao lâu nữa.
Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề. Kiều Trạch nhận ra được, nhưng cũng không nói gì nữa, buông tay Tả Á ra, nhìn thân ảnh mảnh khảnh của cô trước mặt anh xoay người, vội vã đi về phía cửa lớn công ty. Một đôi chân thon dài không tỳ vết sáng ngời trước mắt anh, khiến anh có chỉ muốn bao kín lấy đôi chân đó của cô. Đưa mắt nhìn cho đến khi Tả Á bước vào cửa lớn công ty, rồi biến mất khỏi tầm mắt anh, Kiều Trạch mới lái xe rời đi.
Lúc Kiều Trạch đưa Tả Á đến công ty cô đã nhận ra được tia giải hoạt lóe lên trong mắt cô, nhưng anh không đoán ra được Tả Á có quỷ kế gì, chỉ nghĩ rằng cô đang tức giận mà phát tiết ra thôi. Anh thích nhìn vẻ mặt tức giận ấy của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khiến anh không nhịn được mà muốn hôn cô, nhưng, anh sẽ không cố ý khiến cô tức giận đâu, bởi anh hi vọng cô luôn được vui vẻ.
Lúc chuẩn bị vào họp, chuông điện thoại của Kiều Trạch chợt vang lên, anh ra dấu xin lỗi mọi người, tay lấy điện thoại di động, nếu như là người khác gọi đến, anh sẽ lập tức tắt máy, tiếp tục cuộc họp, nhưng, đây là nhạc chuông riêng của Tả Á, vì vậy, bất kể hiện tại đang làm gì, chỉ cần Tả Á gọi tới, anh không thể không bắt máy.
Bàn tay của Kiều Trạch chạm tới không phải là cảm giác cưng cứng của điện thoại mà lạicó cảm giác mềm mại giống như tơ lụa, cảm giác này lại có chút quen thuộc, động tác móc điện thoại ra của anh theo bản năng mà chậm lại, đến khi chiếc điện thoại được lấy ra trong tay anh còn kèm theo một chiếc quần lót gợi cảm bắt mắt, điện thoại di động của anh bị quần lót bịt kín lấy, tiếng nhạc điện thoại xuyên qua quần lót truyền ra ngoài, thân thể Kiều Trạch thoáng cứng lại, vội vàng phủ kín thứ đồ kia trong lòng bàn tay.
Mọi người kinh ngạc nhìn món đồ trong tay Kiều Trạch, sắc mặt như đang cố gắng kìm nén cái gì đó, cuối cùng khi cảm thấy ánh mắt lạnh như băng của anh tất cả mọi người đều đồng loạt cúi đầu, hoặc là quay đi chỗ khác, chỉ sợ…Ánh mắt sắc lạnh của Kiều Trạch đảo qua mọi người.
Chuông điện thoại vang lên không ngừng, bàn tay to lớn của Kiều Trạch cầm chặt chiếc điện thoại vẫn được bao trong quần lót, đứng dậy đi ra khỏi phòng họp, trở lại phòng làm việc của mình. Trong mắt tràn đầy vẻ nguy hiểm, anh tự tay kéo quần lót nhỏ bao bên ngoài ra, nhận điện thoạ