watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3882 lượt.

ấy Kiều Trạch liền cảm thấy rất an tâm, cám giác lo lắng nãy giờ lúc này mới được buông xuống: “Chúng ta về nhà đi, em mệt quá…….” Chạy trên đường lâu như vậy cô không mệt mới lạ.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Lúc chiều Kiều Trạch tới đón Tả Á lại không thấy người đâu cả, gọi điện thoại thì lại tắt máy, lòng anh như lửa đốt, không biết cô đã đi đâu, cũng không biết tại sao cô không ở công ty chờ anh tới đón, tại sao lại ở cùng Chung Dương trong quảng trường, ánh mắt Tả Á nhìn theo bóng lưng Chung Dương khiến lòng anh khó chịu vô cùng: “Không nhận điện thoại, không trở về nhà, là vì anh ta sao?”
Tả Á đưa tay che môi Kiều Trạch, vội vàng nói: “Em không cho phép anh tức giận, không cho phép, không cho phép!”
Kiều Trạch cầm lấy tay Tả Á, ôm cô vào trong ngực, nhìn vẻ mặt gấp gáp của cô, lửa giận trong lòng lập tức bị dập tắt, lạnh mặt nói: “Điện thoại di động của em đâu? Tại sao lúc anh đến công ty đón em lại không thấy em, em không biết anh sẽ rất lo lắng sao?”
Thật ra Tả Á cũng không muốn nói cho anh biết chuyện mình bị bắt cóc, cô không muốn anh phải lo lắng nhiều, nhưng nếu không nói thì nhất định người đàn ông này sẽ hiểu lầm cô, sức ghen của người đàn ông này rất lớn nha, Tả Á đành phải kể lại đầu đuôi sự việc cho Kiều Trạch nghe.
“Có bị thương chỗ nào không?” Anh cau mày xem xét khắp người Tả Á một lượt xem cô có bị thương chỗ nào không, lầu ba, cô trèo từ lầu ba xuống đấy, đôi mắt Kiều Trạch như muốn phun ra lửa, người nào lại dám làm vậy với Tả Á, may mà Tả Á không xảy ra chuyện gì, nếu như cô bị làm sao, anh thật không dám nghĩ tới…….Quả đấm nắm chặt đến nổi cả gân xanh.
“Em không có bị thương, may mắn chạy thoát được, chỉ là, chạy nhiều quá cho nên chân có chút đau. Kiều Trạch…….anh cõng em được không? Cõng em đến chỗ để xe thôi, em đi không nổi nữa…….” Nguy hiểm cũng qua rồi không nên nhắc lại nữa, nhưng chân cô thật sự rất đau, chạy bộ lâu như vậy cơ mà, Kiều Trạch nghe vậy liền vác Tả Á lên vai.
“A…….Kiều Trạch…….Cõng em là được rồi, không cần phải vác em đâu…….” Quảng trường nhiều người như vậy….tư thế này thật sự rất mất mặt, Tả Á xấu hổ giãy giụa không ngừng, Kiều Trạch lại lạnh lùng nói: “Đừng lộn xộn!”
Tả Á bị Kiều Trạch vác đến chỗ để xe, bất mãn nhìn Kiều Trạch, anh nhường nhịn cô một lần không được sao? Về đến nhà, Tả Á liền đi tắm rửa sạch sẽ, toàn thân cô đầy mồ hôi, nhớp nháp dinh dính khó chịu vô cùng.
Tắm xong liền cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều, nhưng đôi chân vẫn còn có chút đau, hơn nữa cánh tay cũng bắt đầu đau đớn, từ lầu ba trèo xuống không là chuyện đùa, tất cả hơi sức cô đều đem ra dùng hết. Hiện tại cô chỉ muốn nghỉ ngơi, nhưng vẫn bị Kiều Trạch ép phải ăn cơm tối.
Sau bữa cơm, cả người Tả Á mềm nhũn như con chi chi nằm trên giường, không muốn nhúc nhích, mới vừa mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, lại cảm thấy một đôi tay cực nóng nắm chặt lấy eo cô, giúp cô xoa bóp chân tay, giảm bớt sự đau nhức của cô, nhưng cũng dấy lên một loại đau khác.
Bàn tay cực nóng dời lên phía trên, váy ngủ bị đẩy cao đến trước ngực, lồng ngực rắn chắc cũng lại dần đí tới, dán sát vào lưng cô, chân bị nâng cao, Kiều Trạch cứ như vậy mà xông vào, không có bất kỳ màn dạo đầu, khiến cô có chút đau, lại có chút kích thích, Tả Á rên lên một tiếng, cũng tỉnh táo lại.
Kiều Trạch lại mãnh liệt tiến công cô, khiến cho thân thể cô dần dần thức tỉnh, bùng cháy lên. Cánh tay của anh ôm chân cô thật chặt, hô hấp nặng nề, khàn khàn giọng bên tai cô: “Anh là ai?”
“Kiều Trạch…….” Tiếng nói rời rạc của Tả Á nỉ non bên tai anh, đổi lấy là Kiều Trạch lại tiến vào sâu hơn. Anh muốn trong lòng cô, trong đầu cô đều chỉ có anh…….
Chuyện này Kiều Trạch nói là anh sẽ xử lý, Tả Á cũng không hỏi đến nữa, nếu như muốn báo cảnh sát, đoán chừng cũng chỉ bị bắt nộp tiền phạt hay tạm giam mấy ngày, rồi những người đó lại được thả ra thôi, có điều, Tả Á không muốn Kiều Trạch làm chuyện phi pháp, Kiều Trạch nói anh sẽ có chừng mực.
Mặc dù xảy ra chuyện như vậy, nhưng cuộc sống vẫn diễn ra như trước, mỗi ngày Tả Á vẫn đi làm, Kiều Trạch phụ trách đưa đón cô. Thoạt đầu Kiều Trạch muốn cho vệ sĩ đi theo bảo vệ Tả Á, nhưng bị Tả Á từ chối, nói như vậy cô cảm thấy không được tự nhiên, hơn nữa, cũng không phải ngày nào cũng có người kiếm chuyện với cô. Hai, ba ngày sau khi chuyện xảy ra, Kiều Trạch nói cho cô biết anh giải quyết chuyện này như thế nào, cũng biết được nguyên nhân là vì hai tên côn đồ kia vì muốn lấy lòng Huyền lão đại nên mới dâng hoa hiến Phật, biến cô thành lễ vật. Nịnh bợ không được, lại gặp hạn, cả hai tên đó đều phải chịu trừng phạt.
Tả Á cũng mới biết được, người được gọi là Huyền lão đại kia chính là người đàn ông cô đã cản đường trong đêm mưa hô trước, cũng chính là người chở cô đến nhà anh ta, bắt cô phải giặt đệm xe, ba của Thần Thần. Chuyện này xảy ra, anh ta cũng không hề hay biết, có điều, bắt cô thì có thể lấy được lòng Huyền Chí Thương sao? Bọn họ suy nghĩ cái kiểu gì vậy, bị thần kinh rồi à?
Tóm lại, Tả Á cảm thấy, cái người tên Huyền Chí Thương đó nhất địn