Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3884 lượt.
So Với Yêu, Thích Có Ý Nghĩa Gì Đâu
“Thả tôi ra, rốt cuộc các người muốn gì?” Tả Á ngước mắt lên nhìn hai người đàn ông trước mặt, sợ hãi có tức giận cũng có. Cô bị bắt mang đến một căn biệt thự tư nhân gần biển, khung cảnh rất đẹp, còn được lắp đặt các thiết bị hiện đại, bọn bắt cóc này quả thật không tầm thường, nhưng bọn chúng bắt cô tới đây với mục đích gì? Trong lòng Tả Á vô cùng hoảng hốt, muốn gọi điện thoại cầu cứu cũng không được, vì điện thoại di động và túi xách của cô đều trong tay hai người đàn ông đáng ghét kia rồi.
“Chỉ cần cô hầu hạ lão đại của chúng tôi cho tốt, thì cô có thể đi, còn bây giờ tốt nhất cô nên câm miệng lại, nếu không đừng trách chúng tôi không khách khí.” Một trong hai người đàn ông cảnh cáo Tả Á với vẻ mặt hung ác, ý muốn bảo nếu cô còn nói nhiều nữa thì bọn họ sẽ đánh nát mặt của cô.
“Lão đại các người là…..là ai?” Tả Á lắp bắp hỏi lại, trong lòng cũng không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, là xã hội đen sao? Còn lão đại nào thế? Trong cuộc đời cô, cô đắc tội với quá nhiều người, nhưng không lẽ lại có thể đắc tội với một nhân vật xã đen có vai vế lớn sao? Nghĩ tới nghĩ lui trong đầu, hình như không có ai cả. Lúc này vẻ mặt Tả Á vừa tức giận vừa lo lắng, cô muốn rời khỏi nơi này, không được để cho người khác uy hiếp, không nên bị người khác định đoạt, khiến người trong gia đình phải lo lắng.
“Một lát nữa cô sẽ biết.” Hai người đàn ông này nói xong liền xoay người rời đi, Tả Á bị nhốt vào một căn phòng, cửa phòng kêu cạch cạch mấy tiếng rồi bị khóa lại từ bên ngoài.
“Huyền lão đại đến.”
Ba người đàn ông bên ngoài chợt thấy một người đàn ông tuấn lãng đi tới, vội vàng khom người cúi đầu chào hỏi.
Người đàn ông được gọi là Huyền lão đại nhíu đôi mày rậm, quét mắt qua hai người đàn ông đeo kính, nhưng không hề nói gì.
Cường Tử tiến lại gần nói: “Đại ca, hai tên nhóc này muốn làm việc cho anh, anh xem…….”
Hai tên đeo kính vội nói: “Huyền lão đại, hai anh em chúng tôi muốn theo lão đại, mong rằng lão đại cho chúng tôi một cơ hội, ngài muốn hai anh em tôi làm gì cũng được.”
Huyền lão đại không kiên nhẫn cau mày, lạnh lùng nói: “Họ Huyền tôi là người làm ăn, không phải là bang phái, Cường Tử, anh không hiểu chuyện này sao?”
Cường Tử nháy mắt với hai tên đeo kính kia, một người trong bọn họ vội nói: “Huyền lão đại, là do chúng tôi không hiểu phép tắc, lần này tới đây, anh em chúng tôi mang đến một món quà để tặng anh, anh có muốn nhìn một chút không ạ?”
Cường Tử ra vẻ thần bí nói: “Đại ca, không phải anh vẫn nhớ thương đến người phụ nữ đó phải không a, hai tên nhóc này thật có lòng, đã đem cô ta về cho đại ca…….”
“Khốn kiếp!” Huyền Chí Thương tức giận, đưa chân đá vào mông Cường Tử, “Ăn gan báo rồi hả? Ai cho các người tự ý làm? Người đâu?”
Mọi người bị sự giận dữ của Huyền Chí Thương doạ sợ hết hồn, Cường Tử che lại chỗ bị đạp, một ngón tay chỉ vào trong phòng, lắp bắp nói: “Ở đây ạ…….Trong căn phòng này ạ.”
Gương mặt Huyền Chí Thương tràn đầy sự giận dữ, đi tới, tung chân dùng sức đạp một cái, sức lực rất lớn, cửa lập tức bị bung ra, nhưng trong phòng lại trống không, không có ai ở trong đó cả, mấy người còn lại cũng chạy vào xem, không có ai cả, chỉ có cửa sổ đang mở toang ra.
“Cô ta đâu rồi?” Một tên đeo kính khó hiểu lẩm bẩm.
Đôi mày rậm của Huyền Chí Thương nhíu chặt lại, nhìn thấy tấm ga giường đã biến mất, rèm cửa sổ cũng bị làm hỏng, giường bị kéo lệch đi, dưới chân giường còn buộc một sợi dây, anh lập tức hiểu ra, vừa rồi là do quá tức giận nên không nhìn thấy, bây giờ trên mặt anh lại hiện lên vẻ suy tư, anh nhấc chân đi tới trước cửa sổ, chỉ thấy ga giường, và rèm cửa sổ đã được kết thành một sợi dây, đang nhè nhẹ đung đưa ở bên ngoài. Người phụ nữ này thật thú vị!
Huyền Chí Thương đột nhiên cười lên một tiếng, quay đầu lại nhìn hai tên đeo kính và Cường Tử: “Loại người ngay cả một con đàn bà cũng không canh giữ như các cậu cũng dám đòi làm việc cho tôi?” Nói xong liền túm lấy cổ áo một trong hai tên đeo kính, hung tợn nói: “Nhớ lấy, đừng bao giờ tự cho rằn mình là người thông minh, cẩn thận mạng không dài…….”
“Hiểu…hiểu rồi, thưa Huyền Lão Đại.” Tên đeo kính kia không ngừng gật đầu, vẻ mặt kinh hoảng, trên trán ướt đẫm mồ hôi.
Huyền Chí Thương buông lỏng anh ta ra, rồi xoay người, nhìn về phía cửa sổ đang mở, nụ cười bên mội mang theo sự hứng thú, giống như anh vừa nhìn thấy một bảo vật quý giá, khiến cho ba người đàn ông kia run như cầy sấy, không biết lão đại vẫn còn giận hay là đang vui nữa.
Bọn họ nịnh hót như thế lại thành phí công vô ích rồi.
Tả Á ngồi bên đài phun nước trong quảng trường, miệng há to để hô hấp, chạy một hồi lâu khiến cả người cô ướt đẫm mồ hôi, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nếu như cô không chạy thoát được, hậu quả chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng. Sờ sờ chiếc túi trống không, ví tiền và điện thoại di động … đều ở trong tay hai tên bại hoại kia rồi, cô muốn gọi cho Kiều Trạch cũng không thể.
Tả Á nhìn đám người qua lại tro