Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3856 lượt.
ể hiện khát vọng cháy bỏng, môi mỏng hôn lên môi của cô, cô hôn trả anh, để cho anh chìm càng sâu hơn vào trong nụ hôn này, ngón tay thon dài ấm áp dao động trên thân thể cô, như đốt lên từng đốm lửa nhỏ. Anh hôn thân thể da thịt cô, để thân thể cô chuẩn bị cho anh.
Thời điểm khi vật nóng rực của anh lấp đầy cô, cô kích động muốn khóc, hàm răng cắn bờ vai của anh, rất dùng sức, thậm chí còn nghe thấy tiếng anh rên đau. Cô không buông ra, anh lại càng thêm cuồng dã, động tác càng phát ra mãnh liệt, dường như muốn nghiền nát cô ra, hóa thành nước, hóa thành bùn, cùng anh hòa vào nhau.
Sau khi triền miên, anh đứng dậy xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, không cho cô bất kỳ cơ hội tham luyến nào, Tả Á vô lực nằm ở đó, nghe tiếng anh tắm, cô lấy váy ngủ, mặc vào, che giấu chỗ xuất hiện vế bầm tím.
Một lát sau, cô nghe phía bên ngoài có tiếng động, anh lại muốn đi rồi sao? Tả Á vội xuống giường, đi tới cửa phòng ngủ, thấy anh đã ăn mặc chỉnh tề, cô rất muốn ôm lấy anh, nói cho anh biết, cô nhớ anh, cô sợ nhìn thấy bóng lưng của anh.
Nhìn về phía anh rời đi, trái tim Tả Á cũng đau theo, anh lại rời đi rồi, sau mỗi một lần kích tình, anh đều để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng như vậy, làm cho cô ban đêm không cách nào ngủ được, trợn tròn mắt đếm vết thương lòng.
Cô đứng ở cửa phòng ngủ, tay nắm chặt khung cửa, hai mắt mở thật to nhìn bóng lưng to rộng của anh, chờ đợi và mang theo chút thỉnh cầu: “Tối nay đừng đi, được không?”
Kiều Trạch nghe thấy lời của cô, bóng dáng cao lớn cứng đờ lại, bàn tay đang đưa ra mở cửa khựng lại giữa không trung. Mấy ngày nay, mỗi khi anh trở về đều không thấy cô chờ anh, mỗi lần anh rời đi, cô đều không nói gì, tối nay là lần đầu tiên cô nói anh ở lại, trong lòng anh lướt qua cái gì đó, nhưng chỉ chớp mắt rồi biến mất, trái tim lần nữa nguội lạnh, anh không phải liều thuốc chống cô đơn của cô: “Tình Văn đang chờ tôi!”
Thân thể Tả Á lảo đảo muốn ngã, gương mặt vốn tái nhợt càng thêm không có huyết sắc, một câu nói của Kiều Trạch đã làm vết thương trên người cô càng thêm rỉ máu, cô, Tả Á, mới là vợ của anh, không phải sao?
Đi thôi, đi thôi, anh đi, cô cũng muốn đi, từ biệt căn phòng trống rỗng lạnh lẽo này, từ biệt chiếc giường tịch mịch của hai người, cô không cần phải mở to mắt đếm vết thương mỗi đêm nữa, không cần nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh nữa, không cần đau lòng nữa.
Anh đi, vẫn không quay đầu lại, chỉ cần anh quay đầu lại, anh sẽ thấy, cô gái sau lưng kia, trên mặt đều là những giọt nước mắt khổ sở, chỉ cần anh quay đầu lại, anh có thể thấy, vẻ mặt tràn đầy thâm tình của cô.
Nhưng, anh sẽ không quay đầu lại đâu, chỉ để lại cho cô một bóng lưng, một tháng này, mỗi một lần trở về anh đều không nói một lời, chỉ cùng cô đan vào triền miên, anh rời đi vẫn cũng không quay đầu lại, chỉ chừa cho cô một bóng lưng lạnh lùng, vô tình, không yêu.
Từng đêm như vậy với cô rất dài, mỗi một ngày kéo dài như cả năm. Cô cô đơn một mình trông giữ căn phòng này, ban đêm ngủ trên chiếc giường tịch mịch của hai người, nghĩ tới anh và Tình Văn đang ở bên nhau, trái tim của cô nhói đau, không cách nào đập được.
Kiều Trạch, Kiều Trạch, đã không còn là Kiều Trạch yêu thương cô trước đây nữa, cuộc sống của anh đã bắt đầu chệch sang hướng khác, anh đã có cuộc sống mới. Cho tới bây giờ anh chưa từng yêu cầu cô ở lại hay đi, không phải là không, không phải là không dám, mà là…….không muốn.
Cô giống như không khí, chỉ mong cứ như vậy lặng lẽ chờ anh trở về, trông chừng nhà anh, cho đến khi, anh hoàn toàn quên cô và cái nhà này, quên đi sự tồn tại của cô, quên đi tình yêu nặng nề này.
Nhưng, trái tim của cô, tại sao lại đau đớn như vậy. Tả Á nằm trên giường, tầm mắt rơi vào chiếc nhẫn trên bàn tay cô, chiếc nhẫn nằm trên ngón tay áp út này đã trở nên xa lạ rồi, tình yêu, dường như đã rời đi rất xa, chỉ còn lại mình cô lưu luyến?
Không nỡ rời xa anh, không nỡ rời bỏ căn nhà này, không nỡ phải chia xa…….
Nhưng cuối cùng cũng phải buông tay thôi.
Tả Á quét dọn sạch sẽ căn nhà, mang đi những thứ thuộc về mình, trở về căn phòng nhỏ của cô trước kia, rồi sau đó một mình gọi xe đi đến khu nghỉ dưỡng. Cô có chìa khoá của căn biệt thư trong núi kia, đi tới trước cửa, mở cửa đi vào.
Nhìn những tấm hình cô và Kiều Trạch treo trên tường cô nhẹ mỉm cười, ra ngoài bằng cửa sau, cô băng qua biển hoa hướng dương, đi tới ngọn đồi kia, cô nhìn cái cây có khắc hình vợ chồng, nhìn hình ảnh của hai người đung đưa trong gió.
Cô đào đất dưới tán cây, từng chút từng chút đào một cái hố nhỏ, có chút mệt mỏi ngồi xuống dưới đất, lấy trong túi xách ra một chiếc bình nhỏ, cuối cùng lấy ra một cái ly.
Cô nhìn cái ly trong tay, nước mắt không nhịn được rơi xuống, cuối cùng có chút không đành lòng đặt cái ly vào trong cái hố, tất cả, đều dùng đất chôn lại. Cô nằm trên mặt đất, tựa như nghỉ ngơi, cũng tựa như đang ngẩn người. Cuối cùng cô đứng dậy, nhìn nơi đã chôn đi tình yêu của mình, chìa tay ra, chảy nước mắt nói lời tạm biệt, rồi xoay người rời đi.
Lúc về đến thành phố,