Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4101 lượt.
ông nói, chị làm sao giúp em tìm được người nhà. Có phải em trốn nhà đi không?”
Tả Á há miệng, cố gắng chịu nỗi đau rát nơi cổ họng, cất giọng khào khào nói: “Chị cảnh sát…. Em đói quá.” Nói xong nước mắt cũng không kiềm chế được mà rơi xuống. Vì sao đột nhiên yếu lòng như vậy, vừa mở miệng đã khóc rồi, không giống cô một chút nào. Tả Á thầm tự phỉ nhổ mình: Khóc cái gì mà khóc, không được khóc, không được khóc. Cô cố gắng kìm nén nước mắt.
Nữ cảnh sát thấy Tả Á như thế cũng không đành lòng, không hỏi thêm gì nữa, chỉ tìm người mua giúp cô một hộp cơm. Nhìn thấy hộp cơm vô cùng bình thường đó, Tả Á cố gắng hít hà mùi hương tỏa ra thầm nghĩ thơm quá.
“Ăn đi, không phải em đang đói bụng sao?” Nữ cảnh sát đặt một cốc nước trước mặt Tả Á.
“Cám ơn chị cảnh sát!”
Tả Á nói xong liền cúi đầu ăn hộp cơm tỏa ra hương thơm ngào ngạt, cảm thấy đây là món ăn ngon nhất trên đời. Vừa mới ăn được hai muỗng cơm, thì cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vọng tới từ hành lang. Cô tò mò ngẩng đầu lên, nhìn thấy ngoài cửa xuất hiện một bóng dáng cao lớn.
Bóng dáng cao to, kiên cường đó đứng sững ở cửa ra vào, rõ ràng là anh ta đã chạy tới đây. Gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm chấp chứa vẻ lo lắng. Tả Á vừa thấy người vừa xuất hiện liền đứng bật dậy, bình tĩnh nhìn người kia đang đi tới.
Người đàn ông cao lớn đi tới chỗ cô, tròng mắt đen nhìn chằm chằm vào Tả Á. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem của cô, còn gầy không thể tưởng tượng nổi, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng đau lòng. Đây có phải là Tả Á tràn đầy sức sống mà mình biết hay không?
Tả Á đứng lên, nhìn người đàn ông có vẻ hơi tiều tụy trước mặt. Cô không thể ngờ rằng anh ta lại xuất hiện trước mặt mình. Trái tim như bị nhéo mạnh một phát, tất cả nỗi tủi thân, tất cả sự bất lực đều vỡ òa trong khoảnh khắc này. Cô không kiềm chế được mà nhào vào lòng người đàn ông phía trước, ôm chặt lấy anh, như thể ôm lấy cả thế giới. Cô không kiềm chế được mà nghẹn ngào bật khóc nức nở: “Kiều Trạch…….Kiều Trạch.”
Tiếng khóc của Tả Á làm cho lòng anh thắt lại, anh vòng tay ôm chặt lấy cô. Khuôn mặt vốn lạnh lùng của Kiều Trạch dần dần dịu xuống. Ôm Tả Á vài ngày không gặp đã gầy tong teo, một góc nào đó trong trái tim băng giá của Kiều Trạch bất chợt tan chảy ra từ từ…..
Tôi Muốn Đính Hôn
Kiều Trạch tìm một khách sạn cho Tả Á nghỉ ngơi qua đêm. Tả Á tắm xong mặc áo sơ mi trắng của Kiều Trạch đi ra. Quần áo của cô đã bẩn đến mức không thể mặc nổi, mà nửa đêm cũng không có chỗ để mua quần áo.
Mặc chiếc áo sơ mai màu trắng rộng thùng thình, càng lộ rõ cô nhỏ gầy biết bao nhiêu. Mặc dù áo sơ mi ngắn tay, nhưng Tả Á còn phải xắn lên vài lớp mới có thể lộ ra phân nửa cánh tay, vạt áo dài tới đầu gối, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn.
Gương mặt điển trai của Kiều Trạch vẫn mang vẻ hờ hững. Lạnh lùng liếc mắt nhìn Tả Á anh trầm giọng nói: “Ngủ đi.”
Tả Á bò lên giường chui vào trong chăn, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai lạnh tanh của Kiều Trạch không chớp mắt. Sao anh ta biết mình ở đây chứ?
Kiều Trạch lạnh mặt, tròng mắt đen nhìn chằm chằm gương mặt lộ ra ngoài chăn của Tả Á, nghiêm nghị nói: “Về sau có đi đâu cũng phải nói cho tôi biết, nghe chưa?”
“Vâng!” Tả Á nhỏ giọng trả lời. Sắc mặt của Kiều Trạch âm u đáng sợ, cô chợt nhớ đến ước ao mấy ngày nay của mình dè dặt nói: “Kiều Trạch, tôi muốn ăn canh sườn anh làm, sau khi về làm cho tôi ăn có được không?”
Kiều Trạch nhíu mày, đôi môi mỏng cương nghị nhếch lên cùng đôi con ngươi thâm trầm đáng sợ, Tả Á tưởng anh không vui vội nói: “Tôi…..Tôi ngủ đây, buồn ngủ quá.”
Cô nhắm mắt lại, được nằm trong tấm chăn thoải mái ngay lập tức ngủ thiếp đi. Đây là những ngày khó khăn nhất mà cô – một người lớn từng này rồi – mới phải trải qua. Cô mệt muốn chết rồi, thật sự mệt muốn chết rồi.
Kiều Trạch nhìn cô gái vừa nhắm mắt liền ngủ khì ra đó, vừa tức vừa không biết phải làm sao. Vốn định dạy dỗ cô một trận, nhưng khi thấy dáng vẻ đáng thương của cô thì lửa giận cũng nghẹn lại trong lòng.
Trong người không có đồng nào, ban đêm ngủ trong công viên, ban ngày lang thang khắp nơi, bụng lại đói meo mấy ngày. Kiều Trạch thậm chí còn không dám nghĩ đến những chuyện cô phải trải qua.
Lẳng lặng xoay người, mở cửa đi ra ngoài.
Tả Á ngủ thẳng tới giữa trưa ngày hôm sau, bụng đói kêu ọc ọc khiến cô tỉnh lại. Mở mắt liếc nhìn xung quanh rất yên tĩnh. Cô rời giường rửa mặt đánh răng, lúc chuẩn bị tới phòng bên cạnh gọi Kiều Trạch thì tiếng gõ cửa đúng lúc lại vang lên.
Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một người phục vụ tới đưa cơm trưa, còn có một bộ quần áo, chắc Kiều Trạch vừa mua. Tả Á nhìn thức ăn đưa tới, thậm chí còn có canh sườn cô nói ngày hôm qua. Cô cho rằng Kiều Trạch đặt món.
Nữ phục vụ bí mật nói cho cô biết, canh sườn do Kiều Trạch thương lượng với khách sạn, đích thân xuống bếp làm. Kiều Trạch còn có việc cần xử lý tối nay mới về, bảo cô đợi trong khách sạn. Lúc nữ phục vụ nói lời này, giọng điệu khó nén vẻ ghen tỵ.
Sau khi phục vụ đi rồi, Tả Á nhìn chằm chằm vào canh