watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3833 lượt.

nhưng không ai nghe. Gọi cho Tả Quốc Cường hỏi thử xem nhưng Tả Vi cũng không có bên đó, chị ấy đã đi đâu chứ? Tả Á lo lắng đến nỗi hai hàng lông mày thanh tú nhíu xoắn lại. Mà Chu Văn Hiên ở đằng kia thì dường như đang muốn ói, Tả Á vội vàng cầm tới thùng rác để ở góc phòng ngủ sang cho anh.
Anh ta say đến nông nỗi này, lại không ai chăm sóc, Tả Á nhìn Chung Dương nói: “Chung Dương à, say rượu thì phải làm sao hả, có cách nào giải rượu hay không, để anh ấy mau mau tỉnh lại chút!”
“Vậy em ở đây trông chừng anh ta, anh đến nhà thuốc hỏi thử xem!”
“Dạ, anh lái xe chậm chậm thôi.”
Chung Dương không nói thêm gì nữa lập tức đi ra ngoài, Tả Á bị đống nôn mửa làm cho muốn ngạt thở, đợi Chu Văn Hiên ói xong lấy nước cho anh súc miệng, sau đó đóng nắp thùng rác lại rồi đặt nó trong nhà vệ sinh. Trở lại phòng ngủ thì thấy dường như Chu Văn Hiên đã ổn hơn được chút, nhưng vẫn nhắm mắt lại kêu, nước, nước, tôi muốn uống nước.
Tả Á lại rót thêm một ly nước mang tới, “Anh rể, nước đây, không phải anh nói muốn uống nước sao?”
Chu Văn Hiên đột nhiên kéo lại tay Tả Á, dùng sức ghịt mạnh, do không đề phòng nên Tả Á liền ngã vào ngực Chu Văn Hiên, mùi rượu nồng nặc khiến cô có cảm giác rất muốn ói, vùng vẫy muốn ngồi dậy nhưng Chu Văn Hiên lại ôm chặt eo Tả Á, nghẹn giọng nói: “Vi Vi, đừng đi…..Anh sai rồi….Anh đã sai rồi, em đừng đi…..”
“Hai người đang làm gì!”
Tả Á đang cố gắng tránh thoát khỏi lồng ngực Chu Văn Hiên, vừa mới ngồi dậy thì nghe được một tiếng hét thất thanh, còn chưa hoàn hồn lại tiếp tục nghe thêm một tiếng “bốp”, má phải đau rát nóng bỏng, tiếp theo là nhìn thấy khuôn mặt phẫn nộ của chị hai, còn có vẻ mặt chán ghét của mẹ mình.
Tả Vi như bị điên đánh đấm Chu Văn Hiên không ngừng, Điền Văn Lệ gở cánh tay Chu Văn Hiên để buông Tả Á ra. Tả Á sững sờ chết trân tại chỗ nhìn những gì đang diễn ra ở trước mắt mà lòng quặn đau nhói.
“Vi Vi…….Vi Vi, anh sai rồi, đừng bỏ anh, anh đã sai rồi.” Chu Văn Hiên ôm chằm lấy Tả Vi, thần trí mơ hồ nói lời xin lỗi.
Hai mắt Tả Vi đỏ ửng, đẩy mạnh Chu Văn Hiên ra, căm tức nhìn Tả Á, “Sao em có thể không biết thẹn đến mức này, anh ấy là anh rể của em kia mà!”
Sắc mặt Tả Á trắng bệch, trong mắt chỉ có sự tuyệt vọng.
Gương mặt xinh xắn dịu dàng của Tả Vi giờ phút này nhăn nhó đến đáng sợ, giọng nói cũng không kém phần tức giận và sắc bén: “Tả Á, chị biết rõ em yêu anh ấy, nhưng bây giờ anh ấy đã là anh rể của em rồi, em còn chẳng biết xấu hổ mà đến quyến rũ anh ấy, em…….”
Điền Văn Lệ cũng quát lên: “Tả Á, mày hãy ngay lập tức cút khỏi nơi này trở về chỗ ở của mày đi, đừng ở đây gây rối thêm nữa.”
Trái tim Tả Á đau đớn như sắp vỡ ra, người thân thì sao, ngã bệnh thì có làm sao? Tả Á đau lòng rống lên: “Các người…..Tại sao lúc nào cũng coi tôi như cái hạng phụ nữ mồi chài đàn ông hư thân mất nết kia, không biết liêm sĩ, chẳng biết xấu hổ, không biết thẹn ư? Đây chính là vị trí của tôi ở trong suy nghĩ của các người có đúng không?” Những lời ấy tựa như một cây đao cắm thật sâu đâm vào trái tim Tả Á, Tả Á gào xong bỏ chạy ra ngoài, cô không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa cả, cô không muốn thấy những người thân đó của mình thêm một khắc nào nữa, thời điểm mở cửa thì đúng lúc Chung Dương vừa về tới, Tả Á đâm sầm vào trong ngực anh.
“Tiểu Á, sao vậy? Anh mua được thuốc giải rượu rồi nè.”
Tả Á đoạt lấy bọc thuốc trong tay Chung Dương nện mạnh xuống đất bể nát bấy, không nói một lời níu lấy tay anh chạy đi xuống lầu, thậm chí cũng quên mất cả việc phải dùng thang máy.
Điền Văn Lệ lẫn Tả Vi nhìn chai thuốc bể nát ở cửa ra vào mà sững người không nói được gì.
“Tiểu Á!” Tả Vi đuổi theo được hai bước thì bất chợt dừng lại.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng rên ư hử không thoải mái của Chu Văn Hiên.






Quan Hệ Yêu Đương
Tả Á ngồi trong xe chẳng nói lời nào, nhưng Chung Dương có thể nhận ra được trong lòng cô đang khó chịu thế nào, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút huyết sắc trắng bệch phờ phạc, đã vậy một bên gò má còn có dấu đỏ, lẽ nào là bị đánh sao? Chung Dương hừng hực lửa giận siết chặt bàn tay. Giận người nhà Tả Á tại sao cứ làm tổn thương cô hoài như thế.
Nhìn đôi mắt thường ngày tròn to long lanh sáng của cô giờ đây chỉ toàn là vẻ mê mang và khổ sở, trái tim anh cũng theo đó co rút đau đớn, rất muốn an ủi xoa dịu cô, muốn là điểm tựa ấm áp để cô dựa vào. Anh đưa tay vòng qua eo Tả Á ôm lấy cô vào lòng, đặt nhẹ đầu cô lên vai mình, nhỏ giọng nói: “Bé cưng, muốn khóc cứ khóc, đừng cố nhịn, bờ vai của anh sẽ là điểm tựa khi em cần.”
Tả Á vốn đang cố kiềm nén, trong lòng ngoại trừ tức giận ra, còn lại chỉ là cảm giác đau đớn khi bị chính người thân nhất của mình làm tổn thương. Một câu nói của Chung Dương khiến cho nước mắt của cô không thể nào nhẫn nhịn được nữa mà lăn dài xuống má, nước mắt từng giọt từng giọt lặng lẽ chảy tràn lên bờ vai Chung Dương, thấm ướt cả chiếc áo sơ mi trắng của anh, anh cảm thấy trái tim mình đau đớn như bị ai bó