watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3829 lượt.

c nhìn Tả Á với vẻ khinh thường, đôi môi hấp dẫn khẽ mở, lạnh lùng nói: “Không có việc gì thì đằng sau quay, về phòng ngủ đi, thuận tay đóng cửa vào!”
Tả Á nhẹ nhàng khoát tay, “Oh, vậy tôi đi ngủ, hôm nay anh chịu khó ngủ trên sofa nhé. Ngủ ngon!”
Tả Á về phòng, lăn kềnh ra chiếc giường nhỏ của cô. Giường vẫn thoải mái nhất, cô đắp chăn mỏng, lại phát hiện chiếc chăn không chỉ có mùi thuộc về cô, còn có mùi bạc hà thấp thóang và mùi thuốc lá đâu đây. Lòng cô lại rối bời, một lúc sau mơ màng ngủ thiếp đi.
***
Tại biệt thự nhà họ Chung.
Người đàn ông mang mái đầu hoa râm đang nổi giận đùng đùng, còn Chung Dương thì quỳ phía trước với vẻ mặt khó chịu và bất bình.
Ông vô cùng tức giận quát mắng: “Đây là cô gái mà anh không thể không cưới sao? Trời ạ, mười tám tuổi đã mập mờ ở chung nhà với đàn ông, còn muốn bước vào cửa nhà họ Chung, loại con gái như vậy cũng xứng sao?”
“Ba, ba nói linh tinh gì thế? Em ấy có sống chung với đàn ông đâu.”
“Anh còn mạnh miệng, tôi thấy anh bị sắc đẹp của nó làm mờ mắt rồi, về sau không được gặp nó nữa, người trong nhà sẽ lo liệu chuyện chọn người kết hôn. Xem người của anh chọn thế nào kia, nếu hôm nay tôi không đi gặp nó, thật sự không biết nổi nó là hạng người nào. Anh hành hạ tôi vừa thôi, tôi không đồng ý!” Ba của Chung Dương tức giận ho khan.
“Ông à, việc gì phải tức giận như vậy? Nhỏ nhẹ từ từ rồi nói chuyện với con.” Mẹ của Chung Dương hơn bốn mươi tuổi, chăm sóc sắc đẹp rất tốt, dịu dàng khuyên bảo, cũng vội vàng bưng trà ra.
Ông giận đến mức không kiềm chế được, trợn mắt nhìn Chung Dương, lại nổi cáu với vợ: “Đều do bà dạy con đấy. Con hư tại mẹ mà!”
Bà Chung uất ức, sao lại thành lỗi của tôi rồi? Nhưng cũng im miệng.
Chung Dương thấy ba mình tức giận như thế, nói thế nào thì đó cũng là ba mình, đành nói: “Ba, mẹ, Tiểu Á thật sự là một cô gái tốt, nhất định có hiểu lầm gì đó, hôm khác con sẽ hỏi rõ ràng. Ba đừng giận nữa, ba bị huyết áp cao, phải chú ý sức khỏe.”
“Anh còn dám gặp nó, anh còn dám gặp nó thì đừng về cái nhà này nữa!” Ông vung tay lên, tức giận đùng đùng đi vào phòng sách.
Bà Chung kéo Chung Dương đang quỳ dậy, “Con nghe lời ba đi, đừng ngang ngạnh nữa. Phụ nữ kiểu gì mà chẳng có, hơn nữa, con bé còn nhỏ như vậy thì hiểu được gì.”
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa, chuyện của con, con tự biết.” Chung Dương cũng vô cùng rối bời, đưa tay lên vò đầu, lên phòng ngủ trên tầng hai.
Ba mình tận mắt nhìn thấy Tả Á sống chung với ai đó, điều này sao có thể? Nhưng ba nói tận mắt nhìn thấy một người đàn ông sống chung với Tả Á đi ra mở cửa.
Chung Dương muốn gọi điện thoại hỏi xem, nhưng lại cảm thấy như vậy là nghi ngờ Tả Á, mình nên tin tưởng Tả Á.
Do dự hồi lâu, rốt cuộc anh vẫn quyết định gọi điện!
Người Thân Ngã Bệnh
Điện thoại để trên bàn máy vi tính của Tả Á đặt ở phòng khách bỗng vang lên. Kiều Trạch bị làm ồn không vui nhíu mày, nhưng cũng không có ý định đến nghe điện thoại, bộ mặt lạnh tanh không chút xảm xúc vẫn chuyên chú vào công việc của mình. Rốt cuộc, tiếng chuông điện thoại cũng dừng lại, chân mày anh cũng theo đó giãn ra.
Điện thoại của Tả Á không có ai nghe, Chung Dương ở bên kia đã có chút đứng ngồi không yên. Anh nghĩ rằng có lẽ Tả Á đã ngủ cho nên không nghe được chuông điện thoại. Lại nghĩ đến ông bố già mình nói nhà của Tả Á có một một người đàn ông choàng khăm tắm ra mở cửa. Anh không kiềm được nghĩ, căn nhà nhỏ với một phòng ngủ và một phòng khách, có khi nào cả hai ngủ cùng một giường hay không? Và người đàn ông kia là ai? Trước đây Tả Á ở nhà Kiều Trạch anh đã biết, cũng biết quan hệ đặc biệt giữa Kiều Trạch và Tả Á. Anh rất tin tưởng giữa hai người họ không có gì, cô chỉ nghe theo lệnh của cha mẹ phải ở nhà Kiều Trạch.
Có điều, nếu như theo lời ba mình nói thì người đàn ông đó là Kiều Trạch, bản thân anh ta cũng có nhà riêng, vậy tại sao còn muốn đến căn nhà nhỏ của Tả Á? Càng nghĩ, lòng Chung Dương càng phiền não rối loạn, thật sự muốn vọt thẳng tới nhà Tả Á để hỏi cho ra lẽ, tìm hiểu đầu đuôi ngọn ngành. Nhưng rồi lại thấy không nên, làm vậy chẳng khác nào tự sỉ nhục bản thân và Tả Á. Còn nữa, nếu như thật sự Tả Á có gì đó mờ ám với đàn ông khác, mình bất thình lình xông vào, càng không thể nghi ngờ là bản thân lại tự rước lấy nhục.
***
Sáng hôm sau, lúc thức dậy, Tả Á đã giật mình khi phát hiện có người đàn ông đang nằm cạnh mình. Chân cô còn không an phận gác lên eo người đó, Tả Á hô lên nho nhỏ, theo phản xạ lùi về phía sau, sau đó rơi thẳng luôn xuống đất, cú té ngã đau điếng khiến cô cũng hét lên thảm thiết.
Kiều Trạch bị tiếng thét sợ hãi đó đánh thức, vuốt vuốt trán trở nhẹ người dậy, đôi mắt đen lấy nhìn tới Tả Á đang ngồi trên mặt đất nhìn lại mình với vẻ mặt khiếp sợ như thể trông thấy quái vật.
Sau một hồi hoảng sợ khiếp đảm, Tả Á luống cuống tay chân đứng lên, từ vẻ kinh ngạc chuyển thành vẻ mặt tức giận, thở hổn hển nói: “Kiều…..Kiều Trạch, tại sao anh không ra sofa ngủ?”
Kiều Trạch ngồi dậy thản nhiên nói: “Ghế sofa quá nhỏ.”
Tả Á liền nghĩ, đối v