Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3852 lượt.
ư rất muốn nổi giận, cũng giống như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại hóa thành mấy chữ lạnh lẽo, “Đúng vậy, là tôi có dụng ý khác!” Nói xong cho xe nổ máy lao đi như tên bay. Môi mím chặt, mặt mày tái mét, hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Chúng Ta Làm Hòa
Kiều Trạch đưa cô trở về trường học sau đó đi ngay trong đêm, nhớ đến sắc mặt xanh mét của anh, Tả Á không biết trong lòng cô là cảm giác gì.Họ đã từng chung sống hòa thuận như vậy, anh cho cô tình cảm thân thiết nhất, nhưng hiện tại tất cả đều đã thay đổi. Tả Á không biết tại sao hôm nay anh tìm được cô, giống như từng hành động của cô, anh đều biết rõ như lòng bàn tay. Suy nghĩ mãi không ra, cô cũng thôi không suy nghĩ thêm nữa.
Ngày vẫn lặng lẽ yên ả trôi qua, Kiều Trạch cũng không trở lại quấy rầy cô nữa, Tả Á cũng không cưỡng được lòng lại nhớ tới những ngày bên cạnh Chung Dương, cũng sẽ nhận được điện thoại khi anh gọi tới. Nhưng anh ở đầu bên kia điện thoại chỉ im lặng, mà cô cũng thế, cứ cầm điện thoại long ngóng nghe tiếng hít thở của nhau, cuối cùng nghe thấy Chung Dương cúp điện thoại.
Cả hai thật sự không gì có thể nói sao?
Hôm nay cũng như thế, cô nhận được điện thoại của Chung Dương, cho rằng cũng giống như trước kia, sẽ im lặng, nhưng không ngờ, anh đã lên tiếng nói chuyện.
“Tiểu Á, gặp mặt được không?”
Tả Á hơi ngớ ra, tay khẽ run, cô rất nhớ anh, kể cả giọng nói quen thuộc của anh cũng đều nhớ, trong mắt không kiềm chế được ươn ướt, trong tim đau nhói không thôi.
“Tiểu Á, em có nghe không?” Giọng nói Chung Dương có chút căng thẳng, lại cố làm ra vẻ thoải mái: “Không yêu thì cũng có thể làm bạn, không đến mức không chịu gặp mặt anh chứ, anh ở cửa trường học đợi em đó!” Nói xong anh vội vàng cúp điện thoại, chỉ sợ nghe thấy lời từ chối của Tả Á.
Tả Á cất điện thoại vào mà tim nhảy đập dữ dội, rồi lại không kiềm chế được đau khổ, nhưng cô chỉ do dự mấy giây sau đó ra khỏi ký túc xá đi về phía cổng trường phía nam, cô biết anh sẽ đứng ởđâu đợi mình, bởi vì đây chính là sự ăn ý ba năm qua.
Ra khỏi trường nhìn sang bên trái,cô nhìn thấy bóng dáng cao lớn rắn rỏi của Chung Dương lẳng lặng đứng cách đó không xa, vẻ mặt có chút tiều tụy, con ngươi không sáng láng như ngày xưa. Trước kia anh sẽ giang hai tay, chờ cô giống như bươm buớm vùi đầu vào ngực anh. Vậy mà hôm nay, chỉ có thể yên lặng nhìn nhau, từng bước đến gần nhau.
Chung Dương bảo Tả Á lên xe, nói cùng đi ăn một bữa cơm. Tả Á không cự tuyệt, lưu luyến, không kiêng dè muốn nhìn anh thêm một chút, muốn nghe anh nói thêm một chút.
Khi cô ngồi lên xe, anh không khởi động xe dời đi, lại mở miệng hỏi, “Gần đây em khỏe không?”
Tả Á liếc mắt nhìn Chung Dương, nhỏ giọng nói: “Cũng tốt!”
Lời hỏi thăm khách sao cùng câu trả lời xa cách khiến hai người đồng thời yên lặng. Anh không hề gọi cô là bé cưng nữa, cô lại không còn nũng nịu sa vào lòng anh, người cứ nhìn nhau bằng vẻ xa cách. Trong mắt Tả Á dần dần tích tụ một màn sương thật dày, nước mắt như chực chờ muốn rơi xuống, cô vội cúi đầu không muốn để Chung Dương nhìn thấy. Chia tay là mình đánh tiếng, cần gì ra vẻ khóc lóc tội nghiệp. Nhưng theo động tác, nước mắt cũng không tránh khỏi rơi xuống.
Trong lòng Chung Dương quặn đau, vươn tay ôm lấy Tả Á vào trong ngực, ôm thật chặt, cằm tì ở đầu cô khàn giọng nói: “Bé cưng, đừng khóc, là anh không tốt.”
Tả Á vội vàng lau nước mắt đi, cô đã mất đi tư cách khóc lóc trong lòng anh, khẽ đẩy anh ra quay đầu nói, “Lái xe đi.”
Bên môi Chung Dương thoáng nở nụ cười, Tả Á vẫn còn thương mình, cả hai nhất định sẽ ở bên nhau, trong lòngđang vô cùng mong đợi, khởi động xe đến một nhà hàng gần đó, trên đường đi cũng không nói gì.
***
Tả Á cùng Chung Dương tới nhà hàng, Chung Dương đã sớm bao cả căn phòng, khoảnh khắc vừa mở cửaTả Á hơi sững sờ. Cô nghĩ rằng chỉ có mình và Chung Dương, thật sựkhông ngờ người nhà Chung Dương cũng sẽ ở đây.
Chung Dương thấy Tả Á ngây người thì đưa tay giữ chặt hông cô, thân mật nói: “Vào thôi!”
Tả Á hoảng hốt theo Chung Dương đi vào, sau đó ngồi xuống, Chung Dương thì ngồi ở bên cạnh cô.
Mẹ Chung Dương mở miệng trước, có chút không được tự nhiên nói: “Chúng tôi tới cũng không nói trước với cháu một tiếng, cháu không ngại chứ?”
Tả Á chỉ cười nhẹ nói, “Đâu có ạ, bác trai bác gái đến, cháu nên tiếp đãi mọi người, nói thế nào thì cháu với Chung Dương cũng là bạn mà, bữa cơm này cháu mời khách, bác trai bác gái, hai bác thích ăn gì cứ gọi, đừng khách sáo ạ!”
Ba Chung Dương cười ha hả nói: “Con bé này vẫn còn giận chúng ta đây mà, chuyện lần trước, hai vợ chồng già này đãđể cháu chịu khổ rồi, đừng để trong lòng. Chuyện đám trẻ hai đứa, hai bác đúng là không nên nhúng tay vào, trước kia bác đã hiểu lầm cháu, có nói vài lời không lọt tai, cháu không so đo với ông già này chứ?”
Tả Á nghi hoặc nhìn người nhà Chung Dương, sao họ tự nhiên lại nhắc tới những chuyện gì? Thái độ khinh thường cô sao đột nhiên lại chuyển biến như vậy? Đích thân đến xin lỗi mình sao?
Bà Chung cũng cười nói: “Đúng vậy, b