watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3866 lượt.

i đầu kề sát hôn lên má Tả Á một cái, động viên nói: “Bé cưng, đừng sợ, có anh ở đây, mẹ vợ tương lai sẽ không có cắn người đâu.”
Thật sự thì Tả Á hơi sợ nếu nhìn thấy Kiều Trạch.
Nhưng càng sợ cái gì thì cái đó sẽ tới, khi Tả Á và Chung Dương bước vào nhà thì nhìn thấy trong phòng khác có ba người: Mẹ, ba Kiều, còn có bộ mặt lạnh lùng không cảm xúc của Kiều Trạch.
Biết cả hai đến, người giúp việc đã chuẩn bị xong cơm tối, ba Kiều cũng tỏ ra thân thiện chào hỏi bảo cùng nhau ăn cơm, còn Kiều Trạch thì vẫn lạnh lùng trước sau như một. Nhưng Tả Á rõ ràng cảm nhận được giữa Chung Dương và Kiều Trạch có mùi thuốc súng, ăn một bữa cơm mà không khí ngột ngạt đến quái dị.
Sau khi ăn cơm tối xong, Tả Á rốt cuộc mở miệng nói ra chuyện cô và Chung Dương sắp kết hôn, ba Kiều cười ha ha bảo rằng chuyện tốt chuyện tốt. Sắc mặt Điền Văn Lệ có chút khác thường, càng không ngờ bà không có gay gắt phản đối nữa. Mà Kiều Trạch thì tòan thân cứng đờ, ánh mắt tối tăm sắc lạnh, âm thầm đưa mắt nhìn thoáng qua Tả Á nhưng vẫn lặng im không nói gì.
Chung Dương ngồi thưa chuyện đúng mực, không ta đây cũng không lòn cúi, lời nói ra khiêm nhường vừa phải, trình bày rõ ràng chi tiết mục đích ngày hôm nay đến. Tóm lại mọi chuyện đã chuẩn bị đâu vào đấy chỉ còn đợi đến ngày nữa thôi, mong người lớn hai nhà dành ra chút thời gian để gặp mặt nói rõ hơn.
Bàn bạc xong mọi thứ, Tả Á thở phào nhẹ nhõm, từ nhà họ Kiều đi ra, đứng dưới lầu, Tả Á kích động ôm lấy Chung Dương vui mừng nói: “Thật không thể tin được đây là sự thực, Chung Dương, em không ngờ mẹ lại không phản đối chúng ta, hơn nữa dường như còn rất quan tâm, có đúng không? Có đúng không hả?”
Chung Dương cười đưa tay gõ nhẹ lên chóp mũi cô, “Dĩ nhiên rồi, vì đó là mẹ em mà, tất nhiên phải quan tâm rồi, cuối cùng cũng hoàn thành xong một nhiệm vụ vĩ đại. Tả Á, lần này em chạy không thoát đâu, không đúng, là bà Chung mới phải! Đến đây nào bà Chung, mau gọi “ông xã” anh nghe xem, phải dịu dàng một chút, tình cảm một chút.”
Tả Á không nhịn được cười, hôn lên môi Chung Dương, ngọt ngào lí nhí nói: “Ông xã Chung Dương…..Em yêu anh!”
Câu nói thổ lộ mềm mỏng của Tả Á khiến trái tim Chung Dương như muốn tan chảy theo, cảm xúc lâng lâng, vươn tay quặc lấy bờ eo thon thả của cô, cúi đầu hôn ngấu nghiến lên môi cô, hôn người con gái tưởng chừng như vuột mất nay đã tìm lại được.






Yêu Ai
Trong một căn phòng sang trọng có bốn người đàn ông và một cô gái. Bốn người đàn ông ai nấy cũng đều xuất sắc hơn người, nhưng trong đó chỉ có một người là bắt mắt nhất. Mặt mày lạnh lùng, ánh mắt âm u sâu lắng, bàn tay thon dài đang cầm một cái ly thủy tinh trong suốt, bên trong là chất rượu mạnh đậm đặc.
Một người đàn ông khác trong đó ném một hạt đậu phộng lên cao, sau đó chuẩn xác dùng miệng đón lấy, nhai nhóp nhép rồi quay sang nhìn người đàn ông lãnh đạm kia nói: “Kiều lão đại, người ta đã sắp lấy chồng rồi, anh không lo đi giành lại, mà ngồi ở đây uống rượu giải sầu nghĩ ngợi cái rắm gì hả?”
Dáng người cao lớn của Kiều Trạch dựa vào thành ghế sofa màu đen, đưa tay vuốt vuốt trán, lạnh lùng liếc nhìn người đàn ông vừa mở miệng, không kiên nhẫn nói: “Mọi người cứ chơi vui vẻ, hãy bớt nói nhảm đi.”
Cô gái ngồi bên cạnh Kiều Trạch tìm một vị trí khá xa với Kiều Trạch ngồi xuống trước, sau đó kéo lại người đàn ông bên cạnh đang ngăn cản mình mở miệng nói: “Kiều Trạch, khi tới đây, tôi đã giúp anh hẹn Tả Á rồi, một lát đến nữa cô ấy sẽ đến.”
“Kiều Trạch, anh làm vậy là có ý gì, buông tay ra.” Tả Á nói xong lại giùng giằng đứng dậy, Kiều Trạch lại dùng sức kéo lại, Tả Á lao thẳng vào lòng ngực rắn chắc của anh, cô giận đến cả khuôn mặt cũng đỏ bừng, căm tức nhìn Kiều Trạch hỏi: “Kiều Trạch rốt cuộc anh muốn sao hả?”
Đôi mắt giá lạnh của Kiều Trạch nhìn gương mặt tức giận của Tả Á, mạch suy nghĩ bỗng quay về lần đầu tiên cả hai gặp nhau. Khi đó, cô đang đứng trên ghế để treo tấm rèm cửa sổ trong phòng khách, tuy rằng dáng người cũng không tính là thấp, nhưng là cửa sổ sát đất, cô với lên vẫn rất khó khăn, lúc đó bộ dáng tức giận của cô cũng như thế này, mặc dù nổi giận nhưng vẻ mặt lại vô cùng đáng yêu.
Băng ghế ngồi bị cô đứng lên lắc lư chông chênh, khi ấy anh thật có hơi lo lắng rằng cô sẽ bị ngã xuống. Vừa nghĩ như thế, quả nhiên cô đạp lật cái băng ghế, theo tiếng la hoảng sợ thì cả người cũng ngã xuống, lúc ấy anh đã dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới, cô vững vàng rơi vào lòng anh. Cơ thể mềm mại, mang theo hương thơm của thiếu nữ. Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau, anh lạnh lùng điềm tĩnh, còn cô xinh đẹp động lòng người.
Hình như cô luôn có thái độ thù địch đối với từng người xuất hiện trong căn nhà này. Sau giây phút động lòng, cô đưa tay đánh vào ngực anh, còn không biết cám ơn mà hô to, “Anh là ai, tại sao lại ẵm tôi, mau thả tôi xuống, đồ lưu manh!”
Lần đầu tiên trong đời Kiều Trạch bị người khác mắng là đồ lưu manh, thấy cô nổi giận phình to hai gò má, anh k