watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3885 lượt.

ng sốt ruột liền bảo dâu phụ đến nhà vệ sinh xem thế nào, bảo Tả Á mau mau tranh thủ quay lại.
Tả Quốc Cường đợi chừng hai phút, thấy dâu phụ hớt ha hớt hải chạy về với thần sắc hoảng hốt hô lên: “Chú ơi….Tiểu Á, không thấy Tiểu Á đâu hết…..”
“Cái gì?” Tả Quốc Cường giật mình thoáng cau mày.
“Trong nhà vệ sinh không có ai cả, còn nữa….Áo cưới của Tả Á cũng bị vứt lại ở trong ấy…..”
Tả Quốc Cường vội la lên: “Mau đi tìm chung quanh xem, trước hết hãy khoan kinh động khách mời, mau đi gọi Kiều Trạch tới đây.”
“Dạ, dạ!”
Lúc này Kiều Trạch đang đứng trên tấm thảm đỏ cử hành hôn lễ chờ đợi cô dâu của mình trước những ánh mắt mong chờ chúc phúc của các khách mời. Nhưng thấy thời gian đã đến mà Tả Á vẫn còn chưa tới, chỉ thấy dâu phụ hớt hải chạy đến bên cạnh Kiều Trạch, nhỏ giọng lo lắng nói: “Kiều Trạch…..Tả Á, không thấy Tả Á đâu nữa!”
Trái tim Kiều Trạch nhảy lộp bộp thình thịch, không thấy Tả Á đâu nữa?
Đúng vậy, Tả Á đã biến mất, biến mất trước khi hôn lễ bắt đầu. Khi Kiều Trạch vội vàng phóng tới tới nhà vệ sinh thì trông chiếc thấy áo cưới màu trắng bị vứt ở dưới đất, đôi giầy mà anh đích thân mang cho cô cũng bị quẳng vào trong thùng rác. Có lẽ do áo cưới khó cởi nên Tả Á đã xé nát nó.
Khuôn mặt lãnh đạm của Kiều Trạch thoáng qua tia hốt hoảng, bóng dáng cao lớn cũng gấp gáp nhanh chóng lao ra ngoài, tròng mắt đen lành lạnh lúc này hiện đầy lo lắng, lùng sục tìm kiếm bóng dáng Tả Á ở khắp nơi, cũng nhanh chóng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại chỉ dẫn cho mọi người phương hướng đi tìm.
Giữa thời tiết rét lạnh như thế, thế nhưng cả người Kiều Trạch lại đẫm đầy mồ hôi, thân hình cao lớn mang theo hốt hoảng tìm kiếm Tả Á khắp nơi trong tòa kiến trúc nguy nga như cung điện, cửa phòng nào cũng bị anh thô lỗ đẩy tung ra, lo lắng la hét gọi tên Tả Á nhưng vẫn không thấy người đâu.
Cô cắt nát áo cưới, cũng cắt bỏ luôn buổi hôn lễ này. Trên khuôn mặt luôn tuấn mỹ luôn lãnh đạm của Kiều Trạch chứa đầy vẻ hoang mang cùng lo lắng hiếm thấy, trong mắt cũng toàn là nét đau đớn và khổ sở.
Tìm hết không còn sót căn phòng nào, phía ngoài cũng phái người tìm qua, thế nhưng vẫn chẳng thấy Tả Á đâu. Kiều Trạch chán nản lê bước quay lại hiện trường buổi lễ, mệt mỏi nói tạ lỗi với những vị khách mời đang bàn tán sôi nổi: “Các vị mời trở về, hôn lễ được hủy bỏ.”
Kiều Trạch xưa nay luôn hiên ngang khí khái nhưng hôm nay bỗng trở nên chán nản mệt mỏi. Chán chường trở lại phòng cô dâu, nhìn căn phòng không còn Tả Á, anh nện một quyền lên cửa, gân xanh trên bàn tay nổi cộm lên cứng còng như đá xanh, cánh của bị đấm cho thủng một lổ, sắc mặt lãnh đạm nhưng không giấu được vẻ lo lắng tột độ, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Đứa Bé Không Còn Nữa….
Khách khứa lần lượt kéo nhau về hết, hôn lễ long trọng nhốn nháo hạ màn vì không biết cô dâu đi đâu về đâu. Điền Văn Lệ vô cùng tức giận, được Kiều Vân khuyên giải thì giận dữ rời đi. Kiều Trạch giật cái nơ đen vứt sang một bên, vươn tay kéo cổ áo bó sát bên cổ, cuối cùng phiền não cởi lễ phục màu đen ném xuống đất, mọi thứ trên người đều trói buộc khiến anh khó chịu, phiền não.
Một người đàn ông cao gầy đi đến bên cạnh Kiều Trạch, hỏi: “Anh Kiều, đã tìm khắp nơi nhưng không thấy người đâu cả. Chị dâu có nơi nào hay đến không, các anh em sẽ chia nhau đi tìm.”
Một người có dáng vẻ thô kệch tỏ ra không vui, làm ầm lên: “Người phụ nữ này thật không nể nang ai gì cả, bỏ trốn vào ngày cưới. Anh Kiều, phụ nữ kiểu gì mà chẳng có, em thấy khỏi tìm nữa thì hơn.”
“Cậu bớt lời dùm cái!” Người đàn ông cao gầy đạp cho người đàn ông vạm vỡ một phát. Anh ta biết Kiều Trạch coi trọng hôn lễ này đến mức nào, bao nhiêu ngày không ngủ không nghỉ cùng tụi anh em này sắp xếp tất cả, bao gồm cả việc trang trí lễ đường. Từng chi tiết nhỏ đều do Kiều Trạchbố trí tỉ mỉ, chỉ muốn cho cô dâu một đám cưới kinh ngạc khó quên.
Nhà của hai người cũng bài biện trong thời gian ngắn nhất, ngay cả váy cưới, giầy, đồ trang sức cũng do Kiều Trạch tự tay chọn lựa. Lần đầu tiên anh ta thấy người nguội lạnh như Kiều Trạch để tâm đến vậy, thậm chí làm tất cả những chuyện nhỏ nhặt này vì một người phụ nữ. Thậm chí anh còn chắc chắn rằng nếu người phụ nữ kia muốn sao trên trời, Kiều Trạch cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho cô.
Nhưng người phụ nữ kia lại chạy trốn vào ngày cưới, việc này rõ ràng là muốn làm cho Kiều Trạch xấu mặt. Nếu như không phải Kiều Trạch quan tâm đến người phụ nữ kia như vậy, nhất định mình sẽ tóm lấy cô ta về hành hung cho một trận.
Nhìn gương mặt âm trầm, ánh mắt bi thương của Kiều Trạch, mặc dù bản thân có rất nhiều ý kiến với Tả Á, nhưng giờ phút này không nên rắc muối lên vết thương của Kiều Trạch nữa.
“Đi tìm đi, chia nhau tìm khắp các bệnh viện trong thành phố!” Tròng mắt của Kiều Trạch u ám, lo âu. Anh sợ rằng Tả Á sẽ không cần con của họ. Bàn giao xong toàn bộ, anh bước nhanh ra ngoài.
Kiều Trạch đi tới xe thể thao của mình, mở cửa lên xe, sau khi khởi động vội vã rời đi. Anh buồn bực xoay tay lái, tròng mắt đen sắc bén mà lạnh