watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4147 lượt.

g có ý chỉ trích cậu, mình chỉ muốn cho cậu biết Kiều Trạch là một người đàn ông trong nóng ngoài lạnh lại không biết diễn đạt tình cảm của mình. Kiều Trạch sẽ không nói cho cậu nghe những lời này, thà rằng ép buộc cậu, cũng không nói những lời này để nhận được sự đồng tình của cậu.Hôm nay, hai người đã kết hôn rồi, hãy thử sống hòa hợp với nhau có được không….Mình nói chuyện này không phải vì mình có ý gì với Kiều Trạch, mà Kiều Trạch chính là cậu út của mình. Cậu biết không, Kiều Trạch có thể lẳng lặng nghe mình nói chuyện về cậu cả ngày mà không thấy phiền.Kiều Trạch rất yêu cậu, mình biết rất rõ. Mấy năm đằng đẵng Kiều Trạch chờ đợi cậu mình cũng biết hết. Kiều Trạch nói rằng muốn cho cậu một mái nhà, một mái nhà ấm áp, phòng tân hôn của hai người cũng do Kiều Trạch tự tay trang trí, Kiều Trạch yêu cậu nhiều lắm….Tả Á, hãy suy nghĩ kỹ lại đi, cho đôi bên một cơ hội có được không?”
Tả Á khổ sở nhắm mắt lại, “Để cho mình yên tĩnh một chút, Mạch Tử….Mình muốn được ở một mình!”
Mạch Tử rời đi, Tả Á đờ đẫn tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo. Căn nhà rộng hai trăm mét vuông chỉ còn lại mình cô. Cô từ từ nhìn khắp căn nhà, phong cách ấm áp. Phòng khách mang phong cách đơn giản thoáng đãng mà cô thích, nhưng không mất vẻ cao quý. Phòng ngủ cũng là màu sắc ấm áp mà cô thích, bởi vì Kiều Trạch biết cô thiếu hơi ấm và cảm giác gia đình.
Phòng ngủ bên cạnh là một căn phòng của trẻ con, đầy đủ đồ dùng của em bé, thể hiện tình thương sâu đậm của người cha, có thể nhận ra người bài trí phòng trẻ mong đợi đứa bé này đến mức nào.
Tả Á bụm chặt miệng bật khóc không thành tiếng.






Đón Cô Về Nhà
Hôm sau Tả Á đã rời khỏi căn nhà mới trở lại trường, cho đến khi tốt nghiệp, suốt mấy tháng cô cũng không có gặp lại Kiều Trạch. Cô đã ủy thác luật sư giao đơn ly hôn cho Kiều Trạch, họ cứ kết thúc như vậy đi, hãy kết thúc trong oán hận và trả thù trừng phạt lẫn nhau.
Nhưng cô không biết, khi Kiều Trạch thấy đơn ly hôn thì mặt xanh mét, xé nát đơn, trong cơn giận dữ suýt nữa vung nắm đấm về luật sư vô tội đó.
Tả Á cũng không tìm Chung Dương, bởi vì từ khi cô biết mình mang thai liền quyết định không dây dưa với anh nữa.
Vứt bỏ đứa bé của cô và Kiều Trạch bởi vì cô hận Kiều Trạch, cho nên cho dù đứa bé này ra đời thì cô cũng không yêu nó. Cho nên cô không muốn, sự do dự lúc trước trở nên kiên định bởi vì sự ép buộc của Kiều Trạch, cô không muốn đứa bé này.
Những điều này đều do Mạch Tử nói cho cô biết. Cô thấy rằng Mạch Tử muốn cô và Kiều Trạch hòa hợp, cùng sống vui vẻ, nhưng Kiều Trạch không nói với Mạch Tử rằng họ đã làm đơn ly hôn rồi sao?
Ngày tốt nghiệp đã đến, về sau cô sẽ phải tạm biệt cuộc đời sinh viên, mấy chị em thân thiết ôm nhau khóc lóc, chơi cả đêm mới giải tán, có ý rằng về sau phải đường ai nấy đi rồi.
Tả Á không tìm công ty ký hợp đồng bởi vì cô không biết mình muốn đi đâu, muốn làm gì, trong lúc nhất thời có phần hoang mang.
Cô muốn làm vài chuyện có ý nghĩa, không muốn trở thành nhân viên công sở, không muốn sống ở nơi đô thị phồn hoa này. Có lẽ lên núi làm cô giáo cũng không tồi.
Lúc Tả Á đang từ từ lập kế hoạch cho tương lai thì kế hoạch của cô lại xuất hiện sự sai lệch. Khi cô và các chị em cùng phòng tiễn một người phải tới phương nam làm việc, trở lại phòng thuê lại thấy một người đàn ông ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Ngũ quan tuấn mỹ, vẻ mặt hờ hững không mang chút ấm áp, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như một con dao, đôi môi mỏng ngậm một điếu thuốc, hút vài hơi rồi đưa tay lấy xuống dập tắt, bóng dáng cao lớn cũng đứng lên. Thân thể cao to dường như gầy đi, lại có vẻ cao hơn, thoạt nhìn càng thêm lạnh lẽo khiến người ta khó có thể đến gần.
Sau một hồi sững sờ, chiếc chìa khóa trong tay Tả Á rơi xuống đất. Là Kiều Trạch, sao anh ta lại tới đây?
Từ ngày anh nổi giận rời đi, đây là lần gặp nhau đầu tiên trong mấy tháng của hai người. Từ bạn, người thân, trở thành kẻ thù, rồi lại thành chồng của cô, rồi lại thành người qua đường. Kết quả như vậy vẫn khiến Tả Á bất giác cảm thấy hơi mất mát.
Cô lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng hỏi: “Anh tới đây làm gì?”
Kiều Trạch đi về phía Tả Á, Tả Á thấy dáng đi của Kiều Trạch không được vững vàng nhanh nhẹn như ngày trước, hình như hơi tập tễnh. Nếu như không phải cô không muốn đối mặt với anh, không phải cô hơi căng thẳng, khi anh đi về phía cô, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào bước chân anh, cô sẽ không phát hiện chân anh bất thường.
Đúng vậy, nếu như không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra. Lòng Tả Á tràn ngập nỗi nghi ngờ, Kiều Trạch đã thản nhiên đi tới, tròng mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tả Á, trả lời đơn giản mà không mang chút tình cảm: “Đón em về nhà.”
Cuối cùng Tả Á cũng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào gương mặt nguội lạnh của Kiều Trạch, máy móc lặp lại lời anh, “Về nhà?”
Trong mắt Kiều Trạch hình như có vẻ hơi mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Sao vậy? Quên mất chúng ta đã kết hôn ư?”
Tả Á ngẩn ra, lắc đầu nói: “Chúng ta đã