Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
c gặp.
Trần Lạc không nói gì, khẽ vỗ vỗ vào lưng cô.
Giống như chiếc công tắc được bật, nước mắt mà Nhiễm Nhiễm cố nín nhịn cả ngày trời bỗng chốc trào ra. Cô không thể ngờ bà Hàn lại giết người, lại lái xe đâm một người phụ nữ đang mang thai. Từ trước tới nay, cô chưa từng yêu quý bà Hàn, một chút cũng không, thậm chí còn oán hận bà, hận bà luôn cho mình là đúng, hận sự bảo thủ của bà, hận sự lạnh lùng của bà... nhưng sao cô có thể bỏ mặc bà chứ? Đó là mẹ cô, là người mẹ đã sinh ra cô, nuôi dạy cô.
Trần Lạc để cô khóc, đến khi tiếng nấc nghẹn ngào dần ngừng lại thì mới khẽ nói:
- Anh đã liên lạc với luật sư. Sáng mai, chúng ta sẽ cùng đi gặp luật sư.
Nhiễm Nhiễm rời khỏi bờ vai Trần Lạc, lùi lại hai bước. Cô muốn nói một câu “cảm ơn” với anh ta nhưng lại cảm thấy nói thế thì giả tạo quá, vậy nên chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu:
- Vâng.
Trần Lạc nhìn cô, lại nói:
- Em vào nhà trước đi. Tối nay, anh còn có cuộc hẹn người bạn ở sở cảnh sát. Anh đi gặp cậu ấy trước xem có thể biết thêm được thông tin gì không.
Nhiễm Nhiễm nói:
- Tôi đi cùng anh.
Trần Lạc lắc đầu:
- Không cần đâu. Em đi sẽ không tiện nói. Em cứ ở nhà đợi tin tức của anh đi.
Nhiễm Nhiễm không cãi lại, ngoan ngoãn vào nhà.
Căn phòng lạnh lẽo, một mình cô ngồi trên sofa lúc lâu rồi mới đứng lên vào bếp tìm đồ ăn. Trong tủ lạnh có sữa, sờ vào lạnh buốt tay. Dạ dày cô trống rỗng cả ngày, cô không dám bừa bãi uống thứ lạnh thế này nên bèn cho sữa vào lò vi sóng hâm nóng lên.
Lúc cô đứng đợi sữa nóng, Thiệu Minh Trạch gọi điện hỏi:
- Em gọi điện cho anh à? Có chuyện gì vậy?
Bây giờ Nhiễm Nhiễm chẳng dám nổi giận với anh nữa, nghe vậy chỉ hỏi:
- Khi nào anh có thể quay về?
Thiệu Minh Trạch im lặng vài giây rồi đáp:
- Mai anh có hẹn gặp một chuyên gia, khả năng là ngày kia mới về.
Nhiễm Nhiễm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, sau đó lại hỏi:
- Minh Trạch, anh có thể về sớm hơn không? Ở nhà xảy ra chuyện rồi.
- Xảy ra chuyện gì? – Thiệu Minh Trạch hỏi.
Nhiễm Nhiễm như thể kiệt sức, cô nhắm mắt, đáp:
- Mẹ em bị bắt vì bị tình nghi cố ý giết người.
Lò vi sóng vang lên tiếng “tít tít tít”. Cô cúp máy, tựa vào bàn bếp đứng thất thần. Mãi sau, cô mới quay người lấy sữa trong lò vi sóng ra uống. Dạ dày cảm thấy dễ chịu hơn, sau đó là cơn đau bụng cứ ào ào kéo đến.
Di động trong tay lại đổ chuông. Nhiễm Nhiễm nghe máy, giọng bình tĩnh nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi:
- Minh Trạch, em không giận gì anh. Em đang đợi một cuộc điện thoại. Có chuyện gì về nhà rồi nói, được không?
Thiệu Minh Trạch nói:
- Được rồi. Chiều mai anh về. Em đừng quá lo lắng.
Nhiễm Nhiễm đáp “vâng” một tiếng rồi cúp điện thoại. Cô ép mình uống nốt chỗ sữa còn lại trong cốc, sau đó ngồi xuống sofa đợi điện thoại của Trần Lạc. Khoảng hơn chín giờ tối, Trần Lạc cuối cùng cũng gọi điện cho cô thuật lại tin tức biết được từ chỗ người bạn.
Người chết năm nay hai mươi hai tuổi, trước đây từng làm người mẫu hai năm, sau đó sống bằng tiền bao của ông Hạ Hồng Viễn. Sau khi có thai thì nghỉ việc ở nhà dưỡng thai. Khoảng tám rưỡi tối ngày Hai mươi ba tháng Hai, cô ta đang ở con phố cách nhà không xa thì bị xe đâm. Dù được đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng vẫn không qua khỏi.
Ban đầu, bên cảnh sát cho rằng đây là vụ án gây tai nạn giao thông rồi bỏ chạy, nhưng qua điều tra thì phát hiện sự việc không đơn giản như vậy. Thân phận của người chết khá đặc biệt, là người tình của một đại gia. Theo lời kể của người giúp việc nhà cô ta thì cô ta nhận được một cuộc điện thoại rồi vội vã ra ngoài. Vì hiện trường xảy ra tai nạn khá vắng vẻ, bên cảnh sát không thể tìm được người chứng kiến. Sau đó cảnh sát phát hiện có một cửa hàng gần đó gắn camera, nhưng trước khi cảnh sát đến, một người lạ mặt đã mua đoạn băng với giá cao.
Vụ án đầy rẫy nghi ngờ. Bên cảnh sát vừa tiếp tục điều tra về chiếc xe gây tai nạn vừa cử người đi điều tra về cuộc điện thoại gọi cho nạn nhân trước lúc xảy ra tai nạn. Người gọi dùng di động, số điện thoại này mới được bán ở một cửa hàng di động hai tháng trước, chưa có bất kỳ thông tin gì về người mua. Hơn nữa, vì thời gian đã quá lâu nên chủ cửa hàng cũng không nhớ nổi là bán chiếc sim ấy cho ai. Điều kỳ lạ là trong thời gian hai tháng nay, số máy này chưa từng gọi một cuộc điện thoại nào. Rõ ràng là chiếc sim chỉ được mua để gọi cho nạn nhân.
Ban đầu cảnh sát nghi ngờ đối tượng gây án là bà Bành Tinh, sau đó cũng xác định chắc chắn là camera ở cửa hàng tiện lợi ven đường có ghi lại hình ảnh xe của bà ta. Điều quan trọng nhất là bà Bành Tinh không thể nói rõ hành tung của mình trong buổi tối ngày Hai mươi ba. Khi bên cảnh sát bắt đầu điều tra từ chỗ bà Bành Tinh thì bà ta và ông Hạ Hồng Viễn bỗng thỏa thuận ly hôn. Sau đó, bà ta khai báo rõ rằng tối hôm ấy bà ta hẹn hò với người tình và cung cấp bằng chứng chứng minh mình không ở hiện trường.
Vụ án tiến triển đến đây lại quay lại về điểm ban đầu. Đây dường như chỉ là vụ án gây tai nạn giao thông rồi bỏ chạy, nhưng cảnh sát đã chú ý