Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.
i con phố, cô bỗng dừng bước, quay người lại hỏi: - Anh có mang tiền không?
Lâm Hướng An sững người, móc ví trong túi áo ra đưa cho cô. Nhiễm Nhiễm rút tờ một trăm tệ, nói “cảm ơn” rồi trả ví lại cho anh, sau đó đến bên đường vẫy taxi. Hai chiếc taxi chạy qua đều có khách nên cô không bắt được xe, bèn quay đầu nhìn Lâm Hướng An hỏi:
- Anh đi theo tôi làm gì?
Lâm Hướng An nhếch môi, không nói.
Nhiễm Nhiễm lại hỏi:
- Anh sợ tôi nghĩ không thông nên làm chuyện dại dột, hay là đến khuyên tôi chia tay với Thiệu Minh Trạch?
Lâm Hướng An vẫn im lặng nhìn cô. Cô mỉm cười, tiếp tục nói:
- Thực ra dù vì lý do gì thì anh cũng không cần phải đi theo tôi. Trước hết, tôi sẽ không vì chuyện này mà làm điều dại dột, thứ nữa tôi cũng không dễ dàng chia tay Thiệu Minh Trạch đâu. Tôi cảm thấy mình ở đó không thích hợp nên mới bỏ ra ngoài thôi.
Ánh mắt Lâm Hướng An có phần phức tạp, khẽ hỏi:
- Tại sao?
Nhiễm Nhiễm nhướng mày:
- Gì mà tại sao?
Lâm Hướng An ngẫm nghĩ rồi nói:
- Hồi ấy, Tô Mạch vì sự bức bách của Thiệu gia nên mới phải ra nước ngoài. Sau khi đi thì mới phát hiện ra mình có thai, sau đó cô ấy bất chấp tất cả để giữ lại đứa bé. Vì đứa trẻ này, Tô Mạch đã phải chịu biết bao khổ cực, chịu biết bao tội lỗi. Nhiễm Nhiễm, em nói xem, nếu Tô Mạch không yêu sâu đậm người đàn ông đó thì tại sao cô ấy có thể làm như vậy? Họ vốn là một cặp trời sinh. Là vì hoàn cảnh bên ngoài bức ép nên mới tạm thời chia tay.
Nhiễm Nhiễm cúi đầu, dùng đầu ngón chân đá ngọn cỏ trồi qua khe gạch.
Lâm Hướng An hỏi:
- Nhiễm Nhiễm, em có thật sự yêu Thiệu Minh Trạch đến thế không? Không có anh ta không được sao?
Cô ngẩng đầu cười khẩy:
- Có lẽ tôi không yêu Thiệu Minh Trạch đến thế, nhưng tôi càng không quý gì Tô Mạch. Tại sao tôi phải hy sinh lợi ích bản thân để tác hợp cho cô ta chứ? Vì cô ta là bạn gái cũ của Thiệu Minh Trạch hay chỉ vì anh yêu cô ta?
Lâm Hướng An nhếch bờ môi, nói:
- Giữa họ còn có một đứa con.
Nhiễm Nhiễm cười nói:
- Tôi không quan tâm. Tôi cũng chẳng ngại làm mẹ kế của đứa trẻ đó. Hơn nữa chẳng phải đứa trẻ đó bị bệnh nan y sao? Chắc cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Tôi có thể đợi, đợi đến khi đứa trẻ đó chết, đợi đến khi quan hệ giữa Tô Mạch và Thiệu Minh Trạch không còn gì ràng buộc nữa.
Lâm Hướng An không ngờ cô có thể mỉm cười mà nói ra những lời cay nghiệt vô tình này. Sau sự ngạc nhiên là cơn phẫn nộ, anh lạnh lùng chỉ trích:
- Nhiễm Nhiễm, nó mới chỉ là đứa trẻ. Em không thương xót nó thì thôi. Lẽ nào em còn trù ẻo nó chết nữa? Em còn có lương tâm không thế?
Nhiễm Nhiễm ngẩng mặt lên lặng lẽ nhìn Lâm Hướng An, mãi sau mới bước lại gần, khẽ đặt tay lên ngực anh, hỏi:
- Lâm Hướng An, thực ra tôi cũng luôn muốn hỏi anh câu này. Anh còn có lương tâm không thế? Sự khác biệt giữa yêu và không yêu lớn đến vậy sao? Vì không yêu nên có thể mặc kệ sự sống chết của tôi. Vì yêu nên giúp Tô Mạch giành lại cả người mà cô ta yêu. Anh thế này là vĩ đại hay ích kỷ vậy? Anh tôn thờ tình yêu của cô ta thì mặc anh, tại sao còn bắt người khác phải tác hợp cho tình yêu của anh chứ. Anh dựa vào cái gì chứ?
Lâm Hướng An thật sự bị sốc. Anh trầm tư rất lâu, ấn tay cô vào ngực mình, khẽ nói:
- Nhiễm Nhiễm, chúng ta ở bên nhau được không? Anh nợ em thì để anh trả. Em trả Thiệu Minh Trạch lại cho Tô Mạch. Hai người bọn họ còn có một đứa con. Không phải em đã từng nói làm cha mẹ nên cho con cái một gia đình toàn vẹn sao? Em coi như thương xót đứa trẻ đó đi. Nó còn nhỏ như vậy, lại đang bị bệnh, có lẽ nó có thể không sống qua năm tuổi.
Nhiễm Nhiễm rút tay mình ra, cười mà như không, nhìn Lâm Hướng An, sau đó kiễng chân thì thầm bên tai anh từng câu từng chữ một:
- Tôi không thương xót nó. Ít nhất nó còn có năm năm sống trên thế gian này, còn con tôi chẳng có cơ hội nhìn thấy thế giới này cơ. Lâm Hướng An, anh biết không, khi anh chăm sóc Tô Mạch và con của cô ta, tôi phải một mình phá thai trong bệnh viện. Chẳng có ai thương xót tôi thì sao tôi phải thương xót người khác chứ?
Cô lùi lại hai bước, giơ tay vẫy taxi. Trước khi lên xe, cô còn quay lại nhìn Lâm Hướng An đang đứng sững ở đó, khẽ nói:
- Nếu muốn nói tôi trù ẻo thì người tôi trù ẻo chỉ có một mà thôi. Đó là Lâm Hướng An anh. Tôi trù cho anh đời này chỉ yêu Tô Mạch, suốt đời suốt kiếp, không oán không hận.
Nắng xuân tháng Ba rực rỡ, phong cảnh ngoài xe rất đẹp. Nhiễm Nhiễm kéo cửa kính xe xuống để những cơn gió bên ngoài ùa vào mặt mình. Khi bắt đầu, cô còn cảm thấy gió lạnh như dao cắt, sau đó mặt cô dần tê cứng, chẳng có cảm giác gì nữa. Giống như trái tim con người, ban đầu còn có thể vui buồn oán giận, nhưng khi đã trải qua mọi chuyện rồi thì trái tim sẽ chẳng còn cảm xúc gì nữa.
Bây giờ cô đang nghĩ, mình nên làm thế nào? Bỏ chạy ư? Trừ phi cô hạ quyết tâm không quay lại nữa, nếu không, đi rồi mà quay lại thì trong mắt người khác, cô chẳng qua cũng chỉ là cố tình giả tạo thôi. Tìm một nơi không có người để lén lút khóc lóc ứ? Không, trước đây cô đã khóc quá đủ rồi nhưng có đổi được