Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

huông. Cô đành mỉm cười lắc đầu với đồng nghiệp rồi nghe điện thoại.
Điện thoại vọng đến giọng xa lạ của một người đàn ông:
- A lô! Cô Hạ phải không? Tôi là Thiệu Minh Nguyên.
Nhiễm Nhiễm sững người một lúc mới nhận ra đây là anh họ của Thiệu Minh Trạch. Tuy cô và Thiệu Minh Trạch đã đính hôn nhưng cũng không qua lại nhiều với người của Thiệu gia, đặc biệt là người anh họ bị Thiệu Minh Trạch thế chỗ này, nên gần như chẳng có gì để nói chuyện. Hôm nay, anh ta bỗng gọi điện đến khiến cô vô cùng bất ngờ, thậm chí là nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, chỉ nói:
- Ồ! Chào anh!
Thiệu Minh Nguyên cũng không bận tâm về thái độ của Nhiễm Nhiễm. Anh ta khẽ cười, hỏi:
- Bây giờ cô Hạ có thời gian không? Tôi đang ở dưới lầu công ty cô. Cô có thể xuống đây một chút được không? Tôi có chuyện muốn nói với cô Hạ.
Nhiễm Nhiễm do dự giây lát, cảm thấy theo phép lịch sự mình nên xuống một chuyến, vậy là cô nhận lời rồi đứng lên, đi xuống lầu. 






Bị tổn thương
Yêu là yêu, hận là hận, muốn ở bên nhau phải quang minh chính đại, muốn chia tay cũng phải dứt khoát thẳng thắn. Cô khinh bỉ sự dây dưa lằng nhằng. Cô không muốn vấn vương tơ lòng với bạn trai cũ. Cô căm ghét những đôi nam nữ đã chia tay rồi mà còn dùng tình cảm để chơi trò ám muội.
*
Nhiễm Nhiễm vừa bước ra khỏi tòa nhà thì nghe thấy chiếc xe bên đường bấm còi inh ỏi. Cô ngờ ngợ bước đến, Thiệu Minh Nguyên đã xuống xe, vòng qua mở cửa xe cho cô:
- Lên xe nói chuyện nhé.
Anh ta đã nói đến nước này, Nhiễm Nhiễm đành phải lên xe của anh ta:
- Có chuyện gì? Anh nói đi.
Thiệu Minh Nguyên lái xe đi, lắc đầu cười nói:
- Không. Chúng ta vẫn chưa đến nơi nói chuyện.
Hành động và lời nói của anh ta lập dị như vậy khiến Nhiễm Nhiễm càng lúc càng đề cao cảnh giác. Cô làm ra vẻ cực kỳ bình tĩnh, lấy di động trong túi xách ra, cười nói:
- Vậy tôi gọi điện cho Minh Trạch, tiện thể bảo anh ấy lát nữa qua đón tôi.
Thiệu Minh Nguyên giật lấy di động của cô, chẳng nói nửa lời tắt máy luôn, rồi cười mà như không, nói:
- Đừng. Đừng làm phiền Minh Trạch vội. Tôi đưa cô đi xem vở kịch hay. Cậu ta là nam diễn viên chính mà. Cô gọi điện thế này thì khó mà xem được kịch hay mất.
Nhiễm Nhiễm hơi ngạc nhiên, mặt lạnh tanh nói:
- Nếu đã là kịch thì ắt là giả rồi. Xem hay không cũng chẳng để làm gì. Anh dừng xe lại. Tôi muốn xuống.
Thiệu Minh Nguyên liếc mắt khiêu khích cô:
- Sao vậy? Cô sợ à?
Nhiễm Nhiễm bặm môi không lên tiếng.
Thiệu Minh Nguyên lái xe tới một quán trà. Đến lúc này, Nhiễm Nhiễm mới bình tĩnh lại, lạnh lùng hỏi:
- Anh muốn cho tôi xem gì?
Mặt Thiệu Minh Nguyên nở nụ cười vừa thần bí vừa đắc ý, giơ ngón trỏ lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng:
- Đừng lên tiếng. Cứ im lặng đợi xem kịch đi.
Nhiễm Nhiễm lòng rối bời nhưng mặt vẫn cố nở nụ cười:
- Có thể là kịch gì hay chứ? Cùng lắm là Minh Trạch có người đàn bà khác ở bên ngoài thôi. Đàn ông ai mà chẳng có lúc chơi bời trăng gió chứ. Anh làm chuyện này còn ít hay sao mà hôm nay lại có hứng đi vạch mặt người khác vậy?
Câu nói của Nhiễm Nhiễm khiến Thiệu Minh Nguyên kinh ngạc, bất giác quay lại nhìn cô, sau đó nở nụ cười giễu cợt:
- Đúng đấy. Cô hiểu rõ lắm! Không sai. Đàn ông mà. Có ai không chơi bời trăng gió đâu, có điều… - Anh ta cố ý dừng lại, nghiêng người sát về phía Nhiễm Nhiễm, thái độ cực kỳ thân mật, nói: - Lần này, cậu em họ của tôi không chơi bời trăng gió, mà chỉ có thể coi là đóng kịch, sợ rằng nó đang đóng kịch với chính cô đấy.
Hơi thở của anh ta phả vào mặt Nhiễm Nhiễm, cô khinh bỉ lùi lại phía sau, không thèm nói gì.
- Hạ Nhiễm Nhiễm, cô đừng coi ý tốt của tôi là lòng lang dạ thú. Hôm nay, tôi đưa cô đến đây là để cô nhìn cho rõ, rốt cuộc Thiệu Minh Trạch là người thế nào. Đám người suốt ngày ra vẻ như một chính nhân quân tử, như một liệt nữ trinh tiết, thực ra đều là phường đạo tặc đĩ điếm cả thôi. - Anh ta đang nói bỗng bật cười hể hả, chỉ ra ngoài xe cho Nhiễm Nhiễm xem rồi hào hứng nói: - Nhìn đi. Ra rồi đấy.
Nhiễm Nhiễm nhìn theo hướng chỉ của anh ta thì thấy một đôi nam nữ từ trong quán trà bước ra. Người con trai đi trước đàng hoàng, nghiêm túc, người con gái đi sau xinh đẹp, dịu dàng. Đó chính là Thiệu Minh Trạch và Tô Mạch.
Thiệu Minh Nguyên ở bên cạnh giải thích:
- Cô cũng quen cô gái đó hả? Tô Mạch, giám định viên của công ty Dịch Mỹ. Gần đây, chẳng phải cô ấy đã hợp tác với Hồng Viễn sao? Tôi nói cho cô biết, Hạ Nhiễm Nhiễm, cô biết cô ấy là ai không? Cô ấy là bạn gái cũ của Thiệu Minh Trạch. Thiệu Minh Trạch rất yêu cô ấy. Năm năm trước, Tô Mạch bỗng nhiên biến mất, Thiệu Minh Trạch đã đi khắp nơi tìm và suýt nữa phát điên. Sao nào? Bây giờ, cô có nghĩ là cậu ta đang chơi bời trăng gió không? Cậu ta có đóng kịch với cô không?
Đầu óc Nhiễm Nhiễm ong ong, từng câu nói của Thiệu Minh Nguyên như mũi dùi dùi thẳng vào tai cô, như cây kim đâm vào lòng cô. Cô ngồi ngây ra đó nhìn về đằng xa qua cửa kính xe màu sẫm.
Bên đường đỗ k


Duck hunt