Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/953 lượt.

à toa thuốc riêng cho từng người. Ngồi trong bệnh viện đến khoảng hơn bảy giờ tối, Dung Lỗi gọi tài xế đến đón, họ ra ngoài ăn bữa cơm rồi cùng về khu nhà của Dung Lỗi.
Tối đến, Cố Minh Châu lò cò như con choi choi quanh nhà, tay cầm khăn bông chuẩn bị đi tắm.
Dung Lỗi vắt chân nằm khếnh trên giường xem tivi, chốc chốc lại dửng dưng liếc chừng cô, Bẵng đi một lúc lâu sau, cô đã nhảy ào vào nhà tắm mà chẳng thèm mở miệng một câu nhờ cậy. Dung Lỗi hậm hực bấm điều khiến chuyến mấy kênh liền, ánh mắt hằn học dán chặt vào cái màn hình tivi ngây thơ vô tội. Lát sau nghe tiếng nước xối xá vang lên từ trong nhà tắm, sự kiềm chế đã chạm ngưỡng, anh không chịu nổi mình bật dậy khỏi giường, mũi thở phì phò, tay ném quách cái điều khiển xuống rồi sải những bước chân dài vào nhà tắm.
Trút sạch quần áo, Cố Minh Châu ngồi trên rìa bồn tắm, đặt một bên chân băng bó lên nắp bồn cầu gần đó, cô khom lưng gội đầu dưới dòng nước xối xá. Thấy Dung Lỗi bước vào, hai bên eo cô hóp lại tăng phần gợi cám, song ánh mắt lại ra chiều thận trọng và có vẻ kiêu kì.
Dung Lỗi căm thù cái ánh mắt đắc thắng này của cô, dường như cô nàng đã biết trước thế nào anh cũng bị quyến rũ.
trời sinh đàn ông đã thích chinh phục, thành thứ bị một người phụ nữ nắm thóp đối với đàn ông mà nói mới đáng sợ làm sao. Huống chi bản thân Dung Lỗi cũng phải tự thừa nhận rằng, quãng thời gian sáu năm đã rèn cho trái tim anh một lớp tường đồng vách sắt dầy dặn và kiên cố. Có ai ngờ đâu người phụ nữ này vẫn thán nhiên ra vào như chỗ không người, hệt ngày xưa.
Có lẽ chuyện bi đát nhất ở đời không phái “yêu ly biệt” hay “hận dài lâu", mà hẳn là bạn không muốn yêu một người nhưng cố thế nào cũng không xong. Dung Lỗi dặn lòng không được yêu cố Minh Châu, xong vẫn chẳng ích gì. Cô luôn hiện hữu trong trái tim anh, khiến không ai chen vào được. Dẫu hận thù dai dẳng và mãnh liệt có lèo lái anh đi chăng nữa thì cũng chẳng gì thay thế được.
Dung Lỗi quấn lên bàn chân sưng phù của cô ba lớp khăn bông, rồi bọc ngoài hai lần túi ni lông, cố định chắc chắn xong, anh ôm cô đặt vào bồn tắm, nhẹ nhàng kì cọ từng li từng tí.
Cơ thể thả lỏng, mềm oặt của Cố Minh Châu bồng bềnh trong làn nước, kệ cho bàn tay to lớn bám đầy bọt của anh lúc lên lúc xuống. Động tác của anh nhịp nhàng và quá đỗi dịu dàng. Tắm cho cô xong cũng là lúc người anh ướt rượt. Dung Lỗi bọc cô trong tấm khăn khô rồi bế ra ngoài. Còn mình thì tắm táp qua loa, mái tóc dang tong tong nhỏ nước, chỉ loáng cái anh đã ra ngoài.
Đêm về khuya, khuya lắm mà Cố Minh Châu vẫn thao láo hai con mắt.
Cô trở mình làm Dung Lỗi choàng tỉnh, đấu tranh hồi lâu, anh bèn xoay người, ôm cô vào lòng, hai người như hai cái muỗng xáp vào nhau trong vòng ôm ấy. Thế rồi cô trở nên yên lặng hơn, thiêm thiếp với cám giác ấm áp từ ngực anh lan sang lưng cô.
Dần đà bàn tay mò xuống dưới, những ngón tay luồn lách của anh gợi lên xúc cảm trong cô, không cầm nổi một tiếng “um” rất khẽ. Cô thò tay xuống ngăn anh lại.
Hàm răng anh đang gặm nhấm vành tai đỏ lựng của cô, giọng úp úp mở mở: “Bỏ ra nào.”
“Không.” Cố Minh Châu cắn chặt răng, giọng run run, song vẫn giữ vững khí chất ngạo mạn của bậc nữ vương, “ế.. Còn lâu!”
Dung Lỗi bèn thôi không ngọ nguậy nữa, thay vào đó, tay anh lừa lựa theo đà của cô, tiến vào sâu hơn.
Nụ hôn càng trở nên nóng bỏng thì những ngón tay lại càng thêm phần càn rỡ. Cố Minh Châu đỏ mặt tía tai, cơ thể cong lên, vặn vẹo trong lòng anh.
Tiếng cười rất khẽ của anh rót bên tai. Anh vừa gặm nhấm vừa mút mát gáy cô, thế rồi anh nhoài lên từ phía sau, áp sát đầy nguy hiểm.
Cố Minh Châu hẩy cong mông về phía sau, chạm vào anh. Dung Lỗi cẩn thận né sang một bên, giữ chặt thắt lưng cô, anh cất giọng dọ dẫm: “Đừng làm bừa! cẩn thận cái chân em đấy!”
Chưa nói dứt lời, cô đã quay lại, anh liền cúi xuống hôn cô như bị kích thích. Cô cũng ngoan ngoãn dâng lên bờ môi mình, cô nút lưỡi anh, liếm láp từng li từng tí một. Dung Lỗi bật lên tiếng rên rỉ sung sướng. Chẳng ngờ vào lúc lơ là, cô đã kéo tay anh hướng lên trên, cô co người như một con mèo leo lên người anh. Bấy giờ Dung Lỗi vẫn cứ tưởng thế là thú vị, anh chỉ mải đế ý bên chân bị thương của cô, còn lại cứ mặc cô muốn làm gì thì làm.
Lúc Dung Lỗi ngờ ngợ nhận ra sự tình thì hai cánh tay đã bị trói lại bởi chiếc dây lưng áo tắm, cả người anh bị kéo căng ra thành hình chữ thái, đồng thời bị trói nghiến xuống giường. Ngồi trên người anh, rồi buông tiếng cười khẩy, lát sau lại nhướn mày, bặm môi, đầu lưỡi liếm láp bằng vẻ bỡn cợt đùa vui chứ không dứt khoát hộ anh.
Đêm ấy Dung Lỗi như lạc trong cõi giao hòa của lửa và băng. Cô muốn đưa anh lên mây thì anh sẽ sướng như tiên, nhưng một khi đã muốn hành hạ anh thì anh như bị đẩy xuống địa ngục.
“Anh là của em, trừ phi em từ giã cõi đời này, còn không đừng hòng anh yêu được ai khác.” Cố Minh Châu cắn lên vai anh, dường như cô muốn khắc những lời ấy vào sâu trong máu thịt anh, "Đá... em không bao giờ buông tha anh đâu, dầu anh chết, em cũng sẽ đuổi theo đến tận cùng địa ngục...”