Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2674 lượt.
br>Anh dĩ nhiên cũng bỏ cô lại như vậy. Vì tự do của anh, bỏ lại cô, bỏ lại con trai, bỏ lại tất cả những vật ngoài thân kia.
Toàn thân như mất hết sức lực, cả người Ngưng Lộ ngồi phịch xuống đất. Mới vừa rồi túi giấy bị vứt bung ra, văn kiện bên trong trải đầy đất. Mấy chữ chói mắt “Đơn Ly Hôn” xuất hiện lần nữa ngay trước mắt.
"Sở Mạnh, anh nằm mơ đi! Anh bảo tôi ký thì tôi ký sao?" Bàn chân không mang dép dùng sức, túi tài liệu đã bị quét xuống dưới mặt bàn. Để nó chết đi! Muốn tự do? Không dễ dàng như vậy! Cô sẽ không để anh như ý!
Nhưng cô vẫn rất đau lòng và khổ sở!
Nước mắt cũng không nhịn được nữa, từng chuỗi chảy xuống, khóc đến đau lòng như vậy, uất ức như vậy, tiếng từng giọt nước mắt lăn xuống đất, vốn là tiếng vang rất nhỏ sao lúc này lại rõ ràng đến thế?
Ngưng Lộ Khóc đến thương tâm muốn chết không để ý thấy cửa phòng sách được nhẹ nhàng mở ra sau đó lại khép lại.
"Ba, mẹ thật đáng thương! Tại sao ba luôn ăn hiếp mẹ như vậy?" Sở Trí Tu ôm cổ ba, thở dài nói. May là cậu không phải mẹ, mỗi lần bị ba bắt nạt chỉ có thể khóc một mình. Rất đáng thương!
"Vậy sau này lúc ba không ở nhà, con phải chăm sóc mẹ được không?" Sở Mạnh dán mặt thân thiết vào con trai. Bảo bối của anh!
"Khi nào ba về?" Sở Trí Tu càng ôm ba chặt hơn, cả người cũng chôn ở ngực Sở Mạnh. Mới vừa rồi ba nói muốn ra ngoài làm việc rất lâu, nhưng ba không nói rõ cuối cùng có ly hôn với mẹ không. Nếu như lần này đi thật lâu, bọn họ không phải là cũng không ở cùng một chỗ sao? Chẳng lẽ ba lừa gạt cậu?
"Không biết chừng nào cả! Nhưng ba không làm gì thì chat video với ba được không?" Anh cũng không bỏ được con trai, nhưng anh không đành lòng dẫn con đi! Nếu cô ấy muốn con, vậy thì cho cô thôi.
"Ba, nhất định ba phải nhanh về nha! Hơn nữa ba phải gởi đồ chơi cho con. Mẹ nhất định sẽ không mua cho con đâu!" A, thì ra là đây mới là nguyên nhân chính người bạn nhỏ không bỏ được ba!
"Được!" Sở Mạnh đáp ứng.
"Vậy sinh nhật con ba phải về đó!"
"Được!" Sinh nhật còn có mấy tháng chứ? Đến lúc đó anh có thể phải không rút ra được .
"Trước khi con đi học tiểu học, ba cũng phải về tự mình đưa con đi!" Nhắc lại yêu cầu. Cậu cho ba đi công tác đến khi cậu lên tiểu học cũng đủ lâu rồi chứ? Nhìn cậu rất hào phóng mà!
"Được."
Nhưng bạn nhỏ Sở Trí Tu không nghĩ tới, ba trả lời “Được” nhưng lại thất hẹn rồi …
Tương Tư Của Em – Đau Khổ Của Tôi
Người bạn nhỏ Sở Trí Tu hôm nay cực kỳ hưng phấn bởi vì đây là sinh nhật tròn 6 tuổi của cậu rồi. Ba đã đáp ứng cậu sẽ về!
Mặc dù là Chủ nhật, nhưng cậu đã dậy từ sáng sớm.
"Rầm rầm" chạy vào phòng mẹ, chạy đến bên giường, tay nhỏ bé kéo cái mền ấm áp: "Mẹ, nhanh lên đi!" Trước kia khi ba còn ở nhà, buổi sáng cậu chẳng bao giờ có cơ hội gọi mẹ rời giường, phải gọi bọn họ mà tay đánh bắt đau ba mới mở cửa. Bây giờ thì tốt rồi, mẹ ngủ không khóa cửa lại nên cậu ngày ngày có thể đi vào.
"Bảo bối, sao dậy sớm vậy?" Ngưng Lộ cố gắng mở đôi mắt vẫn còn buồn ngủ ra, nửa ngồi dậy. Gần đây không biết chuyện gì lại đặc biệt thích ngủ. Mỗi sáng đều là con trai tới gọi cô mới tỉnh, buổi tối cô đi ngủ cũng không coi là muộn! Đều là thời gian ngủ bình thường mà. Buổi trưa vừa qua giờ cơm sẽ ngáp liên tục phải về phòng ngủ bù!
"Mẹ, mẹ nhanh lên một chút đi!" Lấy được câu trả lời, Sở Trí Tu chạy như một làn khói đi ra ngoài, xa xa còn nghe được giọng nói của cậu: "Bà bà, sữa bò của con nóng chưa? Bụng của con đói rồi!"
Không sai, mặc dù Sở Mạnh vẫn chưa về nhưng Ngưng Lộ cùng con trai còn có Thím Trương vẫn ở trong căn hộ này. Giống như chưa từng xảy ra chuyện kia vậy.
Cuối cùng bọn họ đã ly hôn chưa? Dĩ nhiên chưa, cô còn chưa ký tên mà! Nhưng mà cô cũng không tính nói cho anh biết!
"Mẹ, mẹ lại đang ngẩn người! Ăn nhanh lên một chút có được không?" Sở Trí Tu nóng lòng ăn một cái bánh sừng bò to, mở miệng to uống hết ly sữa vậy mà lại thấy mẹ đang ngẩn người!
"Bảo bối, bây giờ còn sớm mà!" Mới có 9h sáng thôi mà, tiệm bánh người ta mới vừa mở cửa, nó gấp gì chứ? Hơn nữa bình thường nó cũng đâu phải là đứa nhỏ thích đồ ngọt? Sao hôm nay lại tích cực như vậy đây?
"Mẹ nhanh lên đi!" Sở Trí Tu không có kiên nhẫn nhảy vọt xuống cái ghế tới bên cạnh mẹ, cầm lên ly sữa tươi đưa tới trước mặt mẹ.
"Được rồi được rồi, mẹ tự uống! Lập tức xong ngay!" Tính tình chẳng biết giống ai, dù sao cũng không giống cô!
"Tiểu thiếu gia, thợ làm bánh ngọt còn chưa đi làm đâu!" Thím Trương từ phòng bếp bưng một nồi cháo thịt thơm phức ra ngoài, để một chén nhỏ trước mặt Ngưng Lộ.
"Thím Trương, con ăn không vô!" Ngưng Lộ để ly sữa tươi trong tay. Trong khoảng thời gian này, Thím Trương thật sự là muốn nuôi cô thành heo, ngày ngày thay đổi các loại thức ăn cho cô.
"Thiếu phu nhân, ăn thêm một chút đi! Nhìn con lúc trước gầy đến kỳ cục! Bây giờ đã đỡ hơn nhiều rồi!" Thím Trương siêng năng khuyên Ngưng Lộ. Lần trước chuyện bọn họ ly hôn thật là dọa bà già này, nhưng bây giờ bà cũng không rõ rốt