Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2614 lượt.

ể lực tốt như vậy. Có phải bắt nạt người chân ngắn như cô không?
"Sở Mạnh. . . . . ." Rõ ràng mới vừa rồi còn tốt, thế nào vừa đi lên núi anh lại bắt đầu không nói chuyện? Cái tên kỳ cục này, sao luôn không đổi được thế?
"Ngưng Nhi, xin lỗi. Nào, anh cõng em." Tiếng kêu nhõng nhẽo cuối cùng cũng gọi lại được người đàn ông vẫn cố gắng đi lên trên kia. Sở Mạnh đi mấy sải bước về bên người cô ngồi xổm xuống.
Khuôn mặt nhỏ của cô đã nóng đến đỏ bừng, sao anh lại quên thể lực cô kém anh quá xa, căn bản là không thể đuổi kịp bước chân anh. Vậy mà anh lại bởi vì nóng lòng nhanh tới chỗ đó mà bỏ quên cô vì lau mồ hôi chưa có theo sau.
"Không cần, người ta sẽ cười." Mặc dù lúc này căn bản không có người sẽ đến công viên tưởng niệm, nhưng cô vẫn ngại. Ở nơi như thế này, bọn họ làm ra hành động thân mật như vậy có phải quá không nên không?
"Đi lên, hoặc là anh ôm em lên. Em chọn một đi." Cái tên ác bá lại bắt đầu xuất hiện rồi. Được rồi, được rồi, cô để anh cõng là được chứ gì.
Trong mộ viên yên tĩnh, một người đàn ông cao lớn cõng một người phụ nữ nhỏ con một đường đi lên, bước chân không hề chậm lại. Trong gió mát đung đưa, những cây bách cao to như ngưỡng mộ mà đung đưa.
Một người đàn ông sẵn lòng vì mày làm như vậy, còn có cái gì là không thể vì mày làm chứ?
"Sở Mạnh, bà là . . . . . ." Rốt cuộc đi lên đỉnh núi, đi tới trước bia mộ một người phụ nữ mỉm cười xinh đẹp rồi dừng lại
"Bà chính là mẹ ruột của anh." Sở Mạnh nắm tay cô ngồi xuống.
Nhìn bức hình nhỏ có một cô gái đã vài chục năm vẫn như cũ, nhẹ nhàng cười. Mẹ, con dẫn Ngưng Nhi đến thăm mẹ, chúng con ở bên nhau, sống rất tốt, rất hạnh phúc.
"Sở Mạnh. . . . . . Em . . . . . ." Ngưng Lộ nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của anh, bàn tay mảnh khảnh xoa mặt anh, vô cùng đau lòng. Đau lòng anh những năm gần đây một mình chịu đựng nhiều đau khổ như vậy, lại chưa từng nhắc qua trước mặt cô. Mặc dù nhiều năm trước từ trong miệng Sở Khương biết được thân thế ly kỳ của anh, thế nhưng anh lại chưa bao giờ nói.
Không đề cập tới không có nghĩa là đã quên hết, có vài thứ, giấu càng lâu, đau đớn lại càng sâu. Sở Mạnh, đem những thương đau nhất trong lòng anh nói cho em biết được không? Chúng ta cùng nhau gánh chịu, cùng nhau đối mặt. Bởi vì em yêu anh, yêu đến không muốn mãi mệt mỏi một mình như vậy.
"Ngưng Nhi. . . . . ." Kéo tay cô xuống, anh ngồi dưới đất, dựa lưng vào bia mộ. Hai tay thuận thế bế cô lên trên đầu gối, rủ rỉ bên tai cô chuyện xưa như phim truyền hình 30 năm về trước.






Bạn Cũ
Phần 1
Quyết định ở lại tham gia xong hôn lễ Sở Khương, Sở Mạnh quyết định cho mình nghỉ phép, ở nhà bên vợ con. Nhưng có người không quen nhìn anh nhàn rỗi, sáng sớm đã gọi tới kêu anh đi ra ngoài.
Cái tên đàn ông không quen nhìn anh nhàn hạ ngoài bác sĩ Tống mới kết hôn không lâu đã bị vợ yêu đuổi đến giúp đỡ công ty nhà họ Tống thì chẳng còn ai khác.
Bác sĩ Tống của chúng ta thật sự là quá đáng thương, bắt cậu ta cầm dao giải phẫu còn được, nhưng mà bắt cậu ta đến công ty ngồi cả ngày, phê duyệt những chồng công văn xem mãi cũng không hết, còn có những cuộc hội nghị nặng nề họp mãi không xong, cậu ta thật sự sắp nổi điên rồi.
"Mẹ, sao ba còn chưa tới? Bụng của con đói." Tiểu Nguyệt Nhi bò lên trên đầu gối mẹ, tay ngắn vỗ vỗ bụng nhỏ của mình.
"Bảo bối, chờ thêm chút nữa có được không? Ba với chú A Tự còn chút việc đang nói. Sẽ tới ngay mà." Ngưng Lộ nhìn đồng hồ, rõ ràng Sở Mạnh nói 10 phút nữa sẽ đến, bây giờ sắp 20 phút rồi sao còn chưa tới? Có phải ở trên đường đã xảy ra chuyện gì không? Trong miệng an ủi con gái nhưng trong lòng Ngưng Lộ bắt đầu lo lắng.
"Mẹ, chúng ta đi ăn bánh ngọt trước được không?" Mở to đôi mắt tròn xoe, thấy được đối diện khách sạn có cửa hàng đồ ngọt, nước miếng Tiểu Nguyệt Nhi sắp chảy ra rồi, bụng giống như càng lúc càng đói hơn thì phải.
"Bảo bối. . . . . . Đợi thêm 5 phút nữa có được không?" Không đành lòng thấy tiểu bảo bối đói bụng lại lo lắng chồng mình gặp chuyện không may.
"Mẹ, đừng mà. Chúng ta vừa ăn vừa chờ ba có được không?" Tay nhỏ ôm chặt lấy tay mẹ, đi mà mẹ!
"Được, mẹ nói với ba đã."
Không cưỡng lại được con gái cầu xin, Ngưng Lộ từ trong túi lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.
Điện thoại rất nhanh kết nối, bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp, dễ nghe của anh: "Ngưng Nhi, xin lỗi em. Bên này A Tự còn có chút chuyện, bọn anh xử lý xong sẽ lập tức tới được không?"
"Chồng à, cục cưng muốn ăn bánh ngọt, vậy bọn em ngồi ở cửa hàng đối diện khách sạn được không?" Thì ra là anh còn đang bận! Cô cũng bớt lo lắng. Có phải A Tự quá đáng lắm không? Chồng cô thật vất vả mới nghỉ ngơi được, thế mà anh ta lại phí hết tâm tư tìm việc cho chồng cô làm!
"Được. Cẩn thận một chút, bọn anh lập tức đến." Sở Mạnh giơ cổ tay lên, đại khái còn 15 phút nữa là có thể kết thúc.
"Ba, Nguyệt Nhi nhớ ba." Tiểu công chúa không cam lòng bị lạnh nhạt, nằm úp về phía bên cạnh điện thoại mẹ, hướng về phía điện th


Old school Swatch Watches