XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.

đất, anh đè ở phía sau cô dùng giọng nói của một ác ma đang lẩm bẩm: “Mở mắt ra xem một chút a!”
Ngưng Lộ mở mắt lại hận khôn thể chết ngay lập tức. Bên ngoài là đại sảnh đầy khách a! Chỉ cần là thoáng ngẩng đầu lên sẽ thấy bộ dáng hiện tại của bọn họ. Sao anh ta có thể vô sỉ như vậy? Muốn trách thoát người phía sau thật là lấy trứng chọi đá.
“Buông tôi ra buông tôi ra, tôi không muốn như vậy.” Ngưng Lộ không dám lớn tiếng sợ người bên ngoài sẽ nghe thấy. Nhưng trong lòng lại sợ hãi đến cực hạn, bởi vì người đàn ông ở phía sau đã hạnh kiểm xấu.
“Vậy bây giờ cô nói cho tôi biết, mới vừa rồi nói cái gì? Ừ?” Sở Mạnh không tin anh hỏi không ra.
“Nếu còn không lên tiếng tôi sẽ ở chỗ này muốn cô!” Những lời này như tiếng sét giữa trời hoang hung hăng đánh vào trong cõi lòng đang sợ hãi không thôi của Ngưng Lộ.
"Sở đại ca, Sở đại ca. Tôi mới vừa rồi gọi anh là Sở đại ca. Sau này tôi sẽ không dám nữa, không dám nữa, xin anh thả tôi ra, dừng ở chỗ này.” Ngưng Lộ cảm giác mình sắp hỏng mất, khóc nức nở thành tiếng.
Rèm cửa sổ ở lúc cô thất thanh khóc rống đồng thời cũng đã được hạ xuống rồi, mà tân khách ở phía ngoài vẫn tự nhiên uống rượu nói chuyện, nếu quả thật có thể thấy thì đã sớm bạo động rồi, đáng tiếc ở lúc Ngưng Lộ chưa kịp thời phát hiện thì rèm cửa sổ đã bị người ta che lại. Anh cũng không phải người có đặc thù thích cho người khác xem phim miễn phí?
“Xem ra, chính cô cũng tự biết a! Cần gì mạnh miệng? Bây giờ tôi sẽ lập tức cho cô hiểu rõ tôi rốt cuộc là gì của cô.” Không đợi Ngưng Lộ kịp phản ứng anh đã đem cô đẩy ngã trên sofa, làn váy rộng lớn giống như một đóa hoa nở rộ. Thân thể nặng nề cuồng nhiệt hôn mang theo nổi tức giận cùng tâm phiền ý loạn, như một cơn cuồng phong cuốn tới trong nháy mắt nuốt sống cô. Ngưng Lộ lúc này trừ tiếp nhận cái gì cũng không thể suy nghĩ.
Khi bão táp phủ xuống, một giọt máu đào như một đóa hoa nở rộ trên làn váy lễ phục trắng như tuyết, Ngưng Lộ cho là mình bởi vì đau đớn mà chết đi rồi. Trừ đau ra vẫn chỉ là đau!
Từ lúc anh chính thức muốn cô bắt đầu cô đã hoàn toàn cáo biệt Quan Ngưng Lộ của hai mươi năm qua, cũng đã không thể quay đầu lại được. Khi anh không thể tự khống chế được lực đạo bên trong Ngưng Lộ nhắm nghiền hai mắt, không dám mở mắt ra nhìn tất cả những chuyện này, cô cũng không thể chịu đựng được thống khổ như vậy.
“Sở Khương, xin lỗi, thật xin lỗi!” Hai hàng lệ trong suốt theo gò má chảy xuống.
“Nói cho tôi biết, tôi là ai?" Sở Mạnh dù có tức giận như thế nào vẫn không nhẫn tâm làm cô bị thương, khuôn mặt trắng bệch của cô đã làm anh dừng lại. Nhưng, anh muốn cô biết rõ người đàn ông đang đoạt lấy cô là ai!
“Sở Mạnh, anh là Sở Mạnh.” Ngưng Lộ không dám lại gọi sai, sợ hậu quả mình không thể gánh nổi.
“Đúng, tôi là Sở Mạnh. Là người đàn ông đầu tiên cũng là người đàn ông cuối cùng của cô. Quan Ngưng Lộ, từ nay về sau thân thể của cô, tim của cô chỉ có thể là của một mình tôi mà thôi.” Người đàn ông bá đạo cuồng vọng tuyên thệ. Anh rốt cuộc lấy được cô, cô đã là của anh rồi! Ngưng Lộ của anh! Ngưng Nhi! Ngưng Nhi! Ngưng Nhi!
Đáng tiếc, Ngưng Lộ đã bởi vì đau đớn mà ngất đi không có nghe được người đàn ông luôn gọi nhũ đanh mà anh ta tự đặt cho cô.






Điên Cuồng
“Mạnh, cái tên chú rể này quá không đủ ý nghĩa đi? Biến mất lâu như vậy, để cho phụ rễ đáng thương như mình phải ứng phó đám người kia?” Tống Tử Tự ở trong đám người náo nhiệt phát hiện Sở Mạnh từ phòng nghĩ ôm cô vợ nhỏ bé của anh ta ra ngoài đang hướng cửa thang máy phía sau đi, để cái ly trong tay xuống đi tới. Nhưng khi thấy biểu tình của đôi vợ chồng mới cưới anh chợt ngậm miệng lại.
Mặt Sở Mạnh không đổi sắc, cả người tinh thần lại đặc biệt sảng khoái, người sáng suốt vừa nhìn cũng biết mới vừa ăn rồi, hơn nữa lại ăn vô cùng sảng khoái sung sướng. Cô dâu nhỏ trong ngực anh ta thì gò má phấn hồng mắc cỡ không dám ngẩn đầu lên, môi anh đào vi sưng, sưng đến có vẻ kiều diễm ướt át, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng lưu chuyển giống như không nói ra được nổi uất ức và bất lực. Chẳng lẽ chú rễ là dùng thủ đoạn ép buộc? Nếu thật là như vậy thì cô dâu nhỏ này không phải đối thủ của anh ta? Tống Tử Tự nở một cười xấu xa.
“Xin anh thả tôi xuống.” Ngưng Lộ cảm giác mình không còn mặt mũi gặp người khác, lúc nãy vì đau đớn mà cô hôn mê bất tỉnh, khi mới vừa tỉnh dậy thì đã bị anh ta bế ra khỏi cửa. Ai ngờ, thế nhưng lại bị phụ rễ thấy được, cô quả thật không muốn sống.
“Không thả.” Trong giọng điệu của Sở Mạnh có loại dễ chịu nói không nên lời, nhưng quay sang Tống Tử Tự lại đổi một dạng khác: “Có một chút như vậy mà chống đỡ không nổi, còn làm phụ rễ làm gì.” Nói xong xoay người đi, đây là đêm động phòng hoa chúc của anh không cần lãng phí thời gian.
“Gọi tên tôi, tối sẽ bỏ qua cho cô…….” Người đàn ông thở gấp đưa tay muốn đem mặt cô xoay lại, động tác đó lại bị nước mắt ràn rụa trên mặt cô làm cho dừng lại.
“Sao lại khóc?” Giọng nói của anh khàn khàn. Thật đau như vậy sao? Anh c