Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2684 lượt.
g dám về nhà. Thì ra là sợ mình không khống chế được!” Vậy anh căn bản là nhiều chuyện không đúng? Tống Tử Tự cười cười, lần này tới phòng làm việc của anh ta thu hoạch quả thật không nhỏ, ít nhất nữ nhân viên tiếp tân tên Điền Mật làm cho anh cảm thấy cực kỳ thích thú.
“Tôi không có sở thích gieo giống như cậu.”
“Trời đất chứng giám a, Mạnh. Tôi chỉ duy trì sinh lý bình thường của mình mà thôi, chẳng lẽ cậu muốn phủ nhận trước đây cậu không có tìm người phụ nữ khác?”
“A Tự, tôi không có thời gian nói chuyện phụ nữ với cậu. Nếu cậu không còn chuyện gì khác thì tự đi đi! Tôi còn một cuộc họp phải mở.” Sở Mạnh nhìn đồng hồ đứng lên đi ra ngoài.
“Một ly nước cũng không cho tôi uống đã đuổi tôi đi? Thái độ của cậu như vậy là sao?” Mặt Tống Tử Tự hiện lên vẻ bất mãn nhìn người đàn ông đã đi ra ngoài, thật sự là quá quá đáng đi? Chẳng lẽ đạo đãi khách của Sở Thành là như vậy sao? Mạnh, cậu được lắm! Lần sau có chuyện đừng cầu xin tôi. Tống Tử Tự cũng đứng dậy đi ra ngoài, anh quyết định xuống dưới lầu trêu chọc nhân viên tiếp tân.
Trở Về Trường
Mặt trời bốn giờ chiều không tính là gay gắt, Một mình Ngưng Lô ngồi ở ban công nhỏ ngẩn người. Kể từ sau hôm ở sân bay về cô không có tâm tình đi xem sách, cho dù cầm quyển sách trên tay cũng không xem nổi. Tâm tình vẫn luôn phiền não. Cũng may người đàn ông đó không có trở về, điều này làm cho không gian tự do của cô càng nhiều, càng thêm dễ dàng suy nghĩ miên man.
“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, thiếu gia mới vừa gọi điện thoại về.” Thím Trương chạy tới vui như vừa trúng số. Ngưng Lộ đã nhiều lần nói thím Trương đừng gọi cô là thiếu phu nhân nhưng bà không nghe. Thím Trương không phải mỗi ngày đều gọi điện thoại báo cáo với anh ta sao? Vậy anh ta gọi điện thoại về có gì mà đáng vui mừng a? Ngưng Lộ duy trì tư thế mới vừa rồi không nhúc nhích.
"Thiếu phu nhân, đây chính là chuyện vui a! Không phải mỗi ngày cô đều nghĩ tới chuyện về trường đi học sao? Mới vừa rồi thiếu gia gọi điện thoại về nói là cậu ấy đã cho người tới trường làm thủ tục xong rồi, ngày mai cô có thể về trường học được rồi.” Thím Trương cười tươi như hoa, lần này thật là tốt, thiếu phu nhân không cần cả ngày lẫn đêm ở nhà mặt ủ mày ê rồi. Ha ha, Thiếu nữ xinh đẹp như đóa hoa này ngày ngày núp ở nhà làm gì a!
"Thím Trương, đây là thật sao?" Quyển sách trong tay Ngưng Lộ rơi trên mặt đất. Vào lúc cô cho là cô sẽ giống như chim Hoàng Yến bị giam cầm trong lồng thì anh ta thế nhưng đồng ý để cô đi học! Ngưng Lộ véo má mình thật mạnh, biết đau, vậy chính là thật?
“Chẳng lẽ thím Trương sẽ lừa cô sao? Đi thu dọn mấy quyển sách nhanh lên ngày mai trở về đi học. Tối nay ngủ sớm một chút.” Thím Trương cười mị mị lại đi ra ngoài, bỏ lại một mình Ngưng Lộ đang mơ màng. Trời ạ , không ngờ nhanh như vậy cô có thể trở về trường đi học. Không được, phải lên tinh thần, sắp phải thi rồi. Ngưng Lộ vừa nghĩ tới chuyện thi cử thì lập tức bước nhanh trở về phòng.
**
Xin nghỉ phép hơn một tháng trở về ngôi trường quen thuộc, Ngưng Lộ đã không còn là Ngưng Lộ của lúc trước nữa rồi, ít nhất tâm tính đã không giống nhau, một bông hoa một ngọn cỏ nơi này vẫn còn tồn tại, chẳng qua là người cũng đã không còn ở đây nữa.
Thời gian tan học vừa đến, cho nên mọi người đã đi trước. Mà chỉ còn mình Ngưng Lộ đang tranh thủ mượn vở ghi chép, mặc dù ở nhà vẫn đọc sách nhưng trọng điểm của giáo viên vẫn phải nhớ, nhiều môn như vậy cô thật sự muốn mệt chết. Bất quá không sao, cô bây giờ cần mệt mỏi để điều tiết tâm tình, chỉ hy vọng có thể mệt đến vừa ngả đầu xuống là có thể ngủ mới tốt, cái gì cũng không cần nghĩ.
Mấy người bạn học nữ không tính là quen biết ở lúc đã thu thập xong sách vở chuẩn bị rời đi phòng học lớn, không hẹn mà cùng nhau vây đến bên cạnh Ngưng Lộ.
“Quan Ngưng Lộ, nghe nói cô đã kết hôn rồi, hơn nữa nhà chồng cô hình như rất có tiền a, sao không ở nhà tự do tự tại làm thiếu phu nhân? Cực khổ chép bài như vậy làm gì?” Bạn học Giáp đặt mông ngồi vào chỗ ngồi trước mặt Ngưng Lộ, vừa rồi những lời trong miệng là nói một đằng nghĩ một nẻo. Quan Ngưng Lộ này bình thường rất ít qua lại với bạn học, huống chi cùng lên lớp với bạn học khác lớp ở hội trường công cộng như vậy, có khi hình như thấy cô ta đi với một bạn nam khác khóa đi, nhưng cô ta cũng thật sự có bản lãnh, thế nhưng có thể đá một người bạn trai thanh tú tuấn nhã như vậy gả vào nhà giàu có. Điều này làm cho đám học sinh nghèo vẫn luôn cực khổ đi sớm về tối học hành như họ sao có thể không ghen tỵ đây?
“Đúng vậy a, người đã kết hôn rồi sao còn không có đeo nhẫn cưới đây? Không phải giả chứ?” Bạn học Ất cũng ở bên cạnh phụ họa.
“Các bạn còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì bây giờ tôi thật sự rất bận, thật xin lỗi.” Ngưng Lộ cũng không muốn gây gỗ với bọn họ, huống chi ngay cả tên của bọn họ cô cũng không nhớ ra.
“Mày phách lối cái gì a? Không phải mày gả cho người có tiền sao? Có cái gì đặc biệt hơn người chứ?” Một nữ sinh khác thậm chí thô lỗ đến đem sách của cô quét xuống đất.
“Tôi gả cho người như