Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2768 lượt.
thế nào không liên quan tới mấy người, có bản lãnh thì cũng tìm một người đi. Bây giờ mời mấy người tránh ra.” Ngưng Lộ đứng lên, không biết chuyện gì xảy ra, bình thường tính tình vốn rất tốt thế nhưng hôm nay cũng bị ba người này chọc nổi giận.
“Quan Ngưng Lộ, mày là cái thá gì? Loại phụ nữ chỉ vì vinh hoa phú quý vứt bỏ bạn trai như mày dù sao cũng chỉ là một con điếm.” Bạn học Giáp ngồi ở phía trước cô cũng không phải người dễ chọc, thẳng tắp đứng lên đập bàn với Ngưng Lộ.
Sắc mặt của Ngưng Lộ đã tái nhợt, muốn há mồm nói gì cũng đã không nói nên lời. Cô không quan tâm người khác nói gì, nhưng câu vứt bỏ bạn trai kia đã làm cô tắc nghẹn rồi. Cô không cách nào có thể cải lại cái gì?
“Nói không nên lời sao? Xem ra đúng là sự thật a!”
“Quan Ngưng Lộ cô quả thật cũng đủ vô sỉ a! Thân là phụ nữ tôi lấy cô làm sự hổ thẹn cho phái nữ.” tiếng cười không chút kiêng kị vang vọng trong khắp phòng học, khiến lòng Ngưng Lộ càng thêm khó chịu.
Cô không nói thêm gì nữa, ngồi xổm xuống muốn nhặt những quyển sách bị bọn họ ném trên mặt đất lên đã bị nữ sinh đó lần nữa dùng một cước đá nó ra xa, xa tới cô không thể với tay tới được.
Họ thật sự rất quá đáng, Nước mắt của Ngưng Lộ đã ngậm trong hốc mắt. Giọng một nam sinh giúp cô đòi lại công đạo: “Mấy bà tám như các cô thật sự quá đáng đi? Sao không soi gương xem mình là cái dạng gì, sao lại đi ghen tị với người ta a?”
Bị một nam sinh nói thành nhưu vậy, sao có thể không tức giận, ba nữ sinh đồng thời quay đầu nhìn về phía nam sinh đang hướng về phía bọn họ đi tới. Di? Người vóc người cao gầy đang cầm một cái laptop đó không phải là Giang Duẫn Trực của khoa tin tức sao? Sao anh ta có thể ở chỗ này? Hơn nữa người đàn ông vừa nhìn xem ra lịch sự nho nhã như vậy nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã đem ba người họ bỡn cợt tới không đáng một đồng? Thật sự là tức chết người a! Nữ sinh Giáp đang muốn mở miệng phản kích, lời nói độc ác hơn từ phía sau anh ta vang lên: “Anh a Trực, ba người bọn họ thật sự rất xấu xí a!”
Khuôn mặt thanh tú ngọt ngào từ phía sau Giang Duẫn Trực ló ra, làm cho người ta không cách nào nghĩ lời nói ác độc như vậy sẽ từ trong miệng cô ta nói ra được.
“Mắc mớ gì tới mày? Bà tám đáng chết!” Nữ sinh Giáp không chịu nổi người khác khiêu khích, khí thế hung hăng xông lại muốn đánh người.
“Anh a Trực, cứu em!” Cô gái nhỏ lại tránh về phía sau lưng nam sinh.
“A!” Nữ sinh Giáp thét một tiếng chói tai, cả người cũng đã quỳ gối trên mặt đất, Đây thực sự là người thoạt nhìn một bộ thư sinh văn nhã Giang Duẫn Trực sao? Bắp chân của cô đã bị anh ta đá gãy rồi. Anh ta sao có thể ác độc như vậy? Hai nữ sinh khác vội vàng đến đỡ nữ sinh Giáp không ngừng kêu đau, mặt mày xám đi.
“Đáng đời!" Cô gái nhỏ lại từ sau Lưng Giang Duẫn Trực nhảy ra hướng ba người mới vừa rời đi đó làm cái mặt quỷ.
“Quậy đủ rồi? Có thể về nhà được rồi chứ?” Giang Duẫn Trực nắm một đầu tóc dài của cô khuôn mặt cưng chiều tươi cười. Đều lầ tiểu nha đầu này nhiều chuyện, rõ ràng chẳng qua là đi ngang qua phòng học này ngẫu nhiên thấy ba nữ sinh không biết xấu hổ kia đang ức hiếp một tiểu nữ sinh xem ra mềm mại yếu ớt mà thôi, cô thấy việc nghĩa lòng dạ hăng hái mà đi qua.
Ngưng Lộ thu dọn xong sách vỡ, ngẩng đầu nhìn đôi nam nữ xem ra giống đôi tình lữ nói tiếng: Cám ơn, sau đó cũng bước nhanh rời khỏi phòng học.
Đón đọc chương tiếp theo...
Ai Dám Ức Hiếp Cô?
Người nam sinh giúp cô giải vây còn có cô bé có nụ cười ngọt ngào xem ra tuổi nhỏ hơn cô một chút, bọn họ đứng chung một chỗ giống như một đôi tình nhân trẻ tuổi ngọt ngào, lại gợi cho cô nhớ lại những hồi ức thống khổ. Năm đó cô và Sở Khương cũng ngọt ngào và hạnh phúc như vậy. Tiếng bước chân hỗn độn biến mất ở cửa lớp học.
“Wey, tôi tên Giang Nhã Hàm.” Lúc bước xuống bậc thang cuối cùng của khoa, Ngưng Lộ từ xa nghe được giọng nói thanh thúy mà vang dội của cô bé kia. Giang Nhã Hàm, một cái tên rất êm tai, Ngưng Lộ ghi nhớ.
Chỉ muốn vội vã rời đi Ngưng Lộ không có chú ý đến một chiếc xe thể thao nổi tiếng đắt giá đậu ở ven đường, cúi đầu đi qua. Buổi sáng khi chú Trương đưa cô tới trường Ngưng Lộ vì không muốn làm người khác chú ý nên đã xuống xe ở cửa trường. Bây giờ chú ấy hẳn là cũng đã tới rồi đi? Nghĩ tới đây bước chân của Ngưng Lộ nhanh hơn. Đau lòng không thôi hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà, một mình lẳng lặng ngây ngô.
Đến khi phía sau truyền tới từng hồi tiếng còi xe Ngưng Lộ mới dừng lại bước chân, cô đi sát ven đường không có cản trở xe lưu thông đi? Chẳng lẽ trong sân trường rộng như vậy điều khiển một chiếc xe hàng sao?
**
Xe chạy nhanh như bay, trong xe một mảnh yên lặng. Ngưng Lộ không phải không muốn nói chuyện với anh, mà là không biết nói gì, cho nên chỉ xoay đầu nhìn khung cảnh bên ngoài.
“Muốn ăn gì?” Cho đến giọng nói của anh lần nữa truyền vào trong tai Ngưng Lộ mới phục hồi lại tinh thần, bọn họ hiện tại không phải đang chạy trên đường về nhà. Vậy anh muốn dẫn cô đi đâu?
“Nhà chú