Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2715 lượt.
mái này. Vừa nghĩ đến chuyện đứa con thì thật sự lại có con. Cô không biết nên khóc hay nên cười? Khuôn mặt trong gương kia làm cho cô không nhận thức được nữa.
“Thím Trương, liệu sẽ có thật không?” Ngưng Lộ không thể tin được liền hỏi.
“Tôi chắc tám chín phần rồi, trước kia tôi có con cũng như vậy, ăn một cái là ói.” Thím Trương lấy kinh nghiệm của người từng trải nói.
Là như vậy sao? Thật sự đến nhanh như vậy sao? Chuyện càng không muốn lại tới càng nhanh! Chưa được 21 tuổi, cô phải làm mẹ sao? Nhưng đây lại là con của người đàn ông kia, sắc mặt Ngưng Lộ càng trắng bệch hơn trước.
“Thiếu phu nhân, đây chính là chuyện tốt! Cô nên vui mới đúng. Tôi lập tức gọi điện cho thiếu gia, phải đợi lát nữa đi bệnh viện kiểm tra cho chính xác.” Cuối cùng, một ngày vui vẻ như vậy cũng đã đến, căn nhà lớn như vậy tĩnh lặng quá lâu rồi. Thím Trương vui vẻ như là con dâu mình đang có thai, cười không khép miệng.
Đương sự như Ngưng Lộ chỉ biết đứng sững sờ, một câu cũng không nên lời.
Con
Sau khi vào bệnh viện kiểm tra kĩ lưỡng, chứng minh đứa trẻ trong bụng đã được chin tuần tuổi. Đối chiếu thời gian, hẳn là lần đầu họ quan hệ sau khi cô dừng thuốc đã có cái thai. Thật là vui, hóa ra một sinh mệnh sinh ra và trưởng thành lại có thể đến dễ dàng như vậy.
Vẻ mặt hiền lành ngồi trước mặt bác sĩ phụ khoa, nghe bác sĩ nhắc nhở những việc cần chú ý, suy nghĩ của cô từ từ bay theo gió, cuối cùng không biết bác sĩ đang nói cái gì.
“Sở phu nhân, cô có gì không rõ không?” Bác sĩ nhìn thấy sự lơ đãng của Ngưng Lộ, quan tâm hỏi. Nếu không phải vì cháu trai yêu quý của bà nhờ vả, nói cô gái trẻ tuổi này là vợ của bạn tốt nó thì bà không phải bỏ công việc đến đây để gặp người không muốn nghe bà nói.
“Xin lỗi, tạm thời không có.” Thấy chính mình có chút mất hồn, cô vội xin lỗi.
“Có.” Một giọng nam trầm thấp vang lên từ cửa sau. Lại là anh ta? Không hiểu vì sao sắc mặt Ngưng Lộ sau khi thấy Sở Mạnh từ tái nhợt chuyển sang hồng nhàn nhạt. Là thím Trương thong báo anh ta ư? Anh ta không phải đang làm việc sao? Làm sao lại tới nhanh như vây?
Đang viết đơn thuốc, bác sĩ Tống dùng ánh mắt không thể tin được nhìn hành động đẩy cửa bước vào của người đàn ông kia, đây chính là Sở tiên sinh mà cháu mình nói đến sao? Quả nhiên là tuấn tú lịch sự, dường như đối với cô gái trẻ này lại có chút phóng túng không kiềm chế được, có chút không giống với cháu mình. Đây thực sự là người đàn ông chững chạc, mà Tống Tử Tự lại có chút tùy tiện.
“Sở tiên sinh, có vấn đề gì sao?” Bác sĩ Tống để cây viết trên tay xuống, đưa mắt hỏi.
Ngưng Lộ cúi tầm mắt không dám nhìn anh, người có con không phải là anh, vậy mà anh lại có cái để hỏi! Người đàn ông này thực sự rất kì quái.
“Tôi muốn biết sau khi có thai có thể tiếp tục cuộc sống vợ chồng hay không?” Sở Mạnh cúi thân hình cao lớn xuống trước mặt Ngưng Lộ, hỏi câu hỏi làm người ta xấu hổ đến đỏ cả hai tai, anh ta làm sao lại có thể hỏi chuyện riêng tư kia? Thật là mất mặt!
“Trước khi thai nhi được ba tháng thì chưa ổn định, cho nên tốt nhất là không. Thêm vào đó, thân thể Sở phu nhân tương đối yếu, cần được chăm sóc tốt. Cuộc sống vợ chồng ít đi vẫn tốt hơn, càng không thể kịch liệt quá độ.” Bác sĩ chính là bác sĩ, đối với vấn đề này đã quá quen thuộc.
“Cám ơn bác sĩ Tống.” Sở Mạnh vừa nói vừa ôm vai Ngưng Lộ đang cúi đầu đứng dậy.
“Không có gì, nhớ đúng hẹn đến khám thai.” Bác sĩ Tống mỉm cười, đưa mắt nhìn họ ra khỏi cửa. Tống Tử Tự nhà bà cùng tuổi với người ta, người ta đã có con, nhưng một nửa của A Tự thì không biết đang ở nơi nào.
***
“Cô không vui sao?” Trên hành lang bệnh viện, Sở Mạnh vẫn nhìn Ngưng Lộ không nói gì cả. Nhận được điện thoại của thím Trương, anh bỏ lại công việc, chạy đến đây xem cô. Suốt đường đi, tâm tình của anh lên lên xuống xuống; trong khoảng thời gian này anh không ngừng cố gắng, chính là có thể để cô mang thai con anh. Nhưng bây giờ ước muốn đã thành sự thật, tại sao ngay cả một chút biểu hiện vui sướng cô cũng không có? Điều này làm cho tâm tình vô cùng cao hứng của anh trong nháy mắt đã trở nên ảm đạm.
“Tôi không biết.” Ngưng Lộ không dám nhìn ánh mắt anh. Vui sao? Làm sao mà có thể vui? Đây đâu phải là đứa con trong dự tính của cô, tâm trạng nặng nề của cô cũng không thể biểu hiện ra bên ngoài. Cô không biết cô có thể là người mẹ tốt hay không, cô không xác định được mình có yêu tiểu bảo bảo trong bụng hay không? Bởi vì đây là con của hắn mà cô dù có làm gì cũng không thoát được người đàn ông này. Nhưng một sinh mệnh đang lớn dần lên trong bụng cô, cô không nhẫn tâm không cần đứa con này. Cô không làm được, nếu ở bên cạnh người đàn ông này cô nói không cần đứa trẻ, cô thật không tưởng tượng nổi hậu quả. Cho nên dù có vui hay không cô cũng phải chăm sóc tốt đứa con đến khi nó chào đời.
“Cô không biết? Cô nói cô không biết?” Nghe cô trả lời như vậy, Sở Mạnh dung sức đẩy cô đến vách tường hành lang bệnh viện, dùng thân hình cao lớn cuả mình giam cô lại, cặp mắt nguy hiểm bắt đầu tóe ra tia lửa. Ngưng Lộ không biế