Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2728 lượt.
t trả lời câu hỏi của anh như thế nào, tại sao anh ta lại tức giận?
“Quan Ngưng Lộ, có phải cô không muốn sinh ra đứa trẻ này, trả lời tôi!” Sự trầm mặc của cô làm cho anh thêm phần tức giận, anh biết thật ra cô không muốn có con sớm như vậy, anh thừa nhận là cố ý để cho cô có con, cố ý làm cho cô cảm thấy khó chịu! Nhưng khi thấy biểu hiện sau khi có con của cô vẫn thờ ơ như vậy làm anh không thể không tức giận.
“Tôi không có!” Ngưng Lộ ngẩng đầu lên. Tính tình của anh đối với cô không tính là tốt, nhưng hôm nay cô cảm giác được anh ta có chút không giống nhau, rốt cuộc không giống chỗ nào, cô cũng không biết rõ. Giống như anh rất quan tâm đến đứa trẻ bởi cô cảm thấy anh có chút vội vàng, gấp gáp.
“Nếu không có, gương mặt cô làm vẻ khổ sở là có ý gì?” Sở Mạnh giống như là sợ bị cô nhìn thấu tâm tư, liền khôi phục lại khuôn mặt nam nhân ngang ngược.
“Tôi…” Ngưng Lộ cười khổ trong lòng. Bất kể cô làm cái gì, anh ta cũng cho là không đúng sao? Ngưng Lộ bây giờ làm sao mà cười cho nổi?
“Chúc mừng hai người sắp sửa chuyển sang một giai đoạn mới. Thật đáng mừng a!” Âm thanh cười đùa vui vẻ truyền vào tai, hai người đồng thời quay đầu lại, thân hình bác sĩ mặc áo blouse trắng không phải là Tống Tử Tự sao? Rốt cuộc là nhìn bao lâu rồi mà cười thành như vậy?
“Cậu ở nơi này làm gì?” Sở Mạnh nghiêm mặt hỏi.
“Xin chào, bác sĩ Tống.” Ngưng Lộ nở nụ cười nhẹ, đối với bác sĩ Tống thích pha trò này, cô thật tò mò, bọn họ rõ rang không hề giống nhau, sao lại có thể trở thành bạn tốt?
“Xin chào! Tôi có thể gọi em là Ngưng Lộ không? Lần sau đừng gọi tôi là bác sĩ Tống, cứ gọi là A Tự đi! Tôi lớn tuổi hơn em, có thể gọi tôi là A Tự ca ca!” Không để ý người đàn ông bên cạnh đang giận đến xanh mặt, Tống Tử Tự bước đến gần Ngưng Lộ, gương mặt vui vẻ cười. Haha, anh biết lấy thái độ cùng vẻ dịu dàng như vậy làm sao có thể không làm người khác thích! Xem đi, cô gái có danh nghĩa Sở phu nhân này không phải đang mỉm cười với anh sao!
“Như vậy e là không được.” Ngưng Lộ không dám gọi thẳng "A Tự", gọi "A Tự ca ca" cũng không được, gọi tên đầy đủ lại có điểm không lễ phép.
"Không có gì đâu Ngưng Lộ, về sau thường ra ngoài chơi cùng mọi người là được rồi." Tống Tử Tự tiếp tục trêu chọc cô.
"Đi về !" Ai rảnh cùng hắn chơi đùa ? Sở Mạnh kéo tay Ngưng Lộ hướng về phía thang máy. Trước mặt anh dám cùng người con trai khác cười đùa vui vẻ, cô muốn cái gì ?
"Hẹn gặp lại." Ngưng Lộ nhìn người đàn ông giống như đang giận, cô lại chọc tới anh sao ?
"Hẹn gặp lại. Ngưng Lộ, văn phòng tôi ở tầng 26. Hoan nghênh cô đến tìm tôi nói chuyện phiếm." Tống Tử Tự cười đến ngoác cả miệng.
Đúng là gặp quỷ, ai muốn cùng hắn nói chuyện phiếm ? Thang máy vừa đến, Sở Mạnh kéo Ngưng Lộ bước vào, không hề quay đầu lại.
Giọng Phụ Nữ Trong Điện Thoại
Sau khi có con, cuộc sống dường như yên bình chưa nhiều, bởi vì anh không giống như trước kia, hạn chế muốn cô. Ngủ đủ giấc cộng thêm việc đang mang thai, Ngưng Lộ giống như châu viên ngọc nhuận* , gương mặt nhỏ mượt mà, làn da trắng mịn thêm sáng bóng, chỉ trừ hai lông mày thoáng nét u buồn bên ngoài, cả người tỏa ra một loại quyến rũ xinh đẹp đầy nét phong tình.
*châu viên ngọc nhuận: hạt ngọc trai tròn, sáng bóng. Ở đây ý chỉ khuôn mặt tròn, sáng bóng, không tì vết.
Hình như đã đi công tác gần một tuần thì phải? Ngưng Lộ mở rèm che cửa sổ phòng ngủ khiến ánh mắt mặt trời rực rỡ chiếu vào căn phòng, chiếu vào cả khuôn mặt của cô.
Con người thật sự là động vật kỳ quái, rõ ràng là ghét anh ta đến tận xương tủy nhưng lại đáng chết nhớ rõ anh ta đã đi bao lâu rồi. Ngưng Lộ không thể hiểu nổi gần đây mình làm sao nữa, dễ dàng xuân buồn thu đau*, có phải là tâm trạng phụ nữ mang thai dễ đa sầu đa cảm? Không phải vậy, cô không phải là đang nhớ anh ta, chỉ là có chuyện muốn trao đổi với anh thôi. Ngưng Lộ tự an ủi mình, bởi trường học đã khai giảng mà cô còn chưa có đi điểm danh. Mặc dù đã mang thai, nhưng bây giờ còn nhìn không thấy bụng, huống hồ thân thể cô cũng không có gì bất thường. Chương trình học cũng không phải quá nhanh, nhưng cô cũng không muốn tụt lại quá nhiều so với bạn học. Cho nên cô muốn cùng anh trao đổi về vấn đề này. Mỗi ngày ở nhà thật sự vô cùng nhàm chán.
“Thiếu phu nhân, đều là vợ chồng có gì phải ngại ngùng! Thím Trương sẽ không cười cô đâu.”
“Thím Trương, con không có số anh ta.” Lần trước, cô có mua một số di động nhưng không có dùng qua, anh có hỏi qua số của cô, nhưng chưa từng gọi cho cô.
“Hả ?” Lần này đến lượt thím Trương há mồm kinh ngạc.
“Không sao đâu thiếu phu nhân, tôi sẽ đi lấy cho cô.” Thím Trương ngạc nhiên đến khi Ngưng Lộ cúi đầu thì lập tức đứng lậy đi lấy số điện thoại.
***
Cầm thật chặt tờ giấy viết số điện thoại anh trên tay, Ngưng Lộ nhìn chằm chằm vào số điện thoại trên tay, trong lòng tự hỏi : “Có nên gọi hay không ?”
Do dự khoảng nửa ngày, cô lấy hết dũng khí gọi số máy kia. Điện thoại kết nối được thì Ngưng Lộ cảm giác được