Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2746 lượt.

Cùng nhau ăn đi?" Ngưng Lộ thấy Tống tử tự thì khuôn mặt trầm tĩnh một buổi tối thế nhưng giương lên một nụ cười nhàn nhạt mà vui sướng.
"Đã nói không nên gọi anh là bác sĩ Tống. Lần sau đừng có gọi lầm nữa." Người nào đó đã mình kéo ghế dựa ra ngồi xuống , hơn nữa cầm đôi đũa dự bị bên cạnh lên.
"Ngưng Lộ, em phải ăn nhiều một chút. Như vậy thì Tiểu Bảo Bảo trong bụng mới phát triển tốt . Ăn cá đối với Bảo Bảo thì tốt cho não, ăn nhiều một chút đi."
"Em đã ăn nhiều rồi." Ngưng Lộ chỉ chỉ đống món ăn trước mặt giống như núi nhỏ giống nhau. Không biết vì sao cùng bác sĩ Tống nói chuyện phiếm thấy rất thoải mái.
A, thì ra có người cũng có một ngày như thế này a? Tống Tử Tự nhìn đĩa ăn của Ngưng Lộ đầy thịt cá đã được chuẩn bị tốt, nét mặt biểu lộ nụ cười xấu xa, nhìn đi, chứng cớ vẫn còn ở trên tay người đàn ông có khuôn mặt khó chịu kia kìa!
Lửa giận của Sở Mạnh với Tống Tử Tự sau khi đi vào không ngừng tăng lên. Hai người bọn họ cho anh là “người trong suốt” sao? Vừa tiến đến liền liếc mắt đưa tình hay sao? Còn đối với hắn ta cười đến vui vẻ như vậy? Suốt cả một buổi tối, bất kể anh làm cái gì cô đối với hắn trừ một tiếng lại một tiếng cám ơn ở ngoài, một nụ cười nho nhỏ cũng không có, vậy mà với một người đàn ông vừa bước vào lại có thể cười ngọt đến vậy sao?
Điều này làm cho anh không cách nào nhịn được. Đột nhiên tức giận ném cái bao tay trong tay xuống, không nói một lời kéo cái ghế ra, thuận tay cầm áo khoác lên đi về phía Ngưng Lộ nói: "Đi thôi. Đi về!"
Người Đàn Ông Khó Chịu
Nhưng mà. . . . . . Ngưng Lộ không biết sự cáu kỉnh này của anh từ đâu mà ra. Nhưng là bác sĩ Tống, người ta mới vừa ngồi xuống anh lại muốn đi, vậy được sao? Huống hồ bọn họ không phải là bạn tốt sao? Tại sao mỗi lần gặp mặt đều giống như nước với lửa không thể hòa hợp? Hơn nữa anh ấy cũng không có ăn cái gì, còn luôn chăm sóc cô.
Nhưng mà cái gì? Vậy là em không muốn trở về? Sở Mạnh nhìn dáng vẻ khó xử của cô, lửa giận trong lòng càng cháy rực hơn. Mẹ kiếp, chẳng lẽ cô muốn cùng A Tự ăn cơm?
Không phải như vậy, bác sĩ Tống anh ấy. . . . . . Ngưng Lộ muốn đứng lên, nhưng khi nhìn Tống tử tự chỉ thấy anh nhìn bọn họ cười. Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra ?
Mạnh, làm gì tôi đến cậu lại muốn đi? Như vậy là không hoan nghênh tôi sao? Nụ cười châm biếm trên mặt Tống Tử Tự càng lúc càng rõ. Ha ha, anh biết rồi, thì ra là có người trong lòng khó chịu. Có thể nhìn thấy anh không thiệt thòi khi để bạn gái xonh đẹp sang một bên mà đặc biệt đi đến đây. Cuối cùng thì cũng có giá trị.
Em không đi, vậy tôi đi. Sở Mạnh vậy mà cũng không quay đầu lại, cứ như vậy mà đi ra ngoài.
Ngưng Lộ bị tính cách trẻ con của anh làm cho sợ ngây người? Người kia thật sự là Sở Mạnh sao? Tối nay kích động quá lớn cô không thể chấp nhận ngay lập tức. Nhưng cô biết anh tức giận, nhưng tức cái gì đây? Thôi, cô vẫn là nên đi theo sau nhìn một chút!
Tống. . . . . . Em đi về trước đây, anh từ từ ăn. Ngưng Lộ đứng dậy ngượng ngùng nói.
Ngưng Lộ, gấp cái gì. Ăn xong anh lại đưa em về, thế nào? Sợ người đàn ông nhà em tức giận hả? Tống Tử Tự lôi kéo cô ngồi xuống lại. Hừ, để cho hắn tức đi!
Không phải vậy. Bác sĩ Tống sao lại nói như vậy ! Cái gì gọi là người đàn ông nhà cô a! Như vậy cô ngược lại càng thêm xấu hổ.
Không phải là nên ăn cái gì ngon đi sao, sau đó anh đưa em trở về trở về. Yên tâm đi, Mạnh không phải là giận em, ngày mai sẽ hòa hợp lại thôi. Ha ha, hắn là giận anh sao?
Ừ. Không có cách nào, tình thế này chỉ cô chỉ biết cúi đầu.
Người phụ nữ đáng chết này không cùng anh đi ra ngoài? Sở Mạnh từ bãi đậu xe lấy xe ra ngoài ở cửa chính không nhìn thấy Ngưng Lộ, giận đến muốn nổi điên. Như vậy là thích ăn cơm cùng A Tự? Vậy tối nay những hành động ngu ngốc kia của anh coi là cái gì? Anh thừa nhận, tối nay anh muốn lấy lòng cô để cho cô vui vẻ, cho nên những chuyện chưa từng làm từ trước đến nay anh đều nhất nhất đi làm, chẳng qua hành động của mình cũng không có lấy được sự công nhận của cô, không phải sao? Có lẽ cô cũng không cần anh làm như vậy, tất cả chẳng qua đều là anh tự chuốc lấy phiền phức để bị coi thường. Ha ha, bị coi thường. Đúng, chính là bị coi thường!
Cảm giác này thật tệ hết biết! Vừa nghĩ tới mình khổ cực một buổi tối ngay cả một nụ cười nhẹ của cô cũng không có, lại với A Tự không có nhiều quen thuộc cười ngọt đến như vậy. Mẹ kiếp ! Thiếu chút nữa dùng sức đến mức đem tay lái đánh cho tới biến hình, chỉ còn biết trách chất lượng quá tốt.
Cặp mắt bốc lửa liếc nhìn cảnh vật phía ngoài, lại là trên đường về nhà. Mẹ nó, anh về nhà làm gì? Người phụ nữ kia còn cùng người đàn ông khác vui vẻ ăn cơm ! Mà anh thì tại sao phải đi trước? Vừa nghĩ tới mình bị coi thường như vậy, Sở Mạnh càng thêm giận.
Đúng vậy, anh giận. Vô cùng tức giận. Mà hiện tại cây đuốc này cần một phụ nữ giúp anh dập tắt. Anh không cần vì một phụ nữ mà chịu đựng không phát tiết dục vọng mạnh mẽ, ngay cả khi người phụ nữ đó là vợ anh thì sao? Có lẽ trong cuộc hôn nhân này, cô ước gì anh có thể cách cô thật


Polly po-cket