XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2745 lượt.

Mà thiếu phu nhân trở về như thế nào? Một mình có phải quá nguy hiểm hay không?
"Thím Trương, thím làm sao vậy?" Ngưng Lộ đứng ở cửa thay giày.
"Thiếu phu nhân, làm sao cô lại trở về một mình? Thiếu gia đâu?" Thím Trương nhìn sau lưng Ngưng Lộ, không có ai cả!
"Anh ấy tạm thời có chút việc đi ra ngoài." Ngưng Lộ thuận miệng nói đại một lý do. Thì ra là anh ta vẫn chưa về! Sau khi nổi giận đùng đùng bỏ ra ngoài thì đi nơi nào? Hay là về khách sạn? Thôi, anh ta cũng không phải là lần đầu tiên không trở về nhà, nếu anh không muốn nói với cô, cô cứ coi như không biết đi! Hỏi quá nhiều tới mức không có ý tứ, mặc dù bọn họ là vợ chồng, vậy thì sao?
"Anh không nên như vậy, tôi không chịu nổi!" Ngưng Lộ một tay đẩy lồng ngực của anh, một tay che cái mũi nhỏ.
"Là không chịu nổi rượu mùi rượu của tôi hay là mùi đàn bà trên người tôi?" Anh kéo tay nhỏ bé của cô ra, hai tay bắt chéo phía sau sau lưng. Đúng vậy, anh là cố ý, cố ý mang theo mùi nước hoa trên người phụ nữ kia trở lại trêu ngươi cô.
Đôi mắt buồn ngủ của Ngưng Lộ nhất thời trừng lớn, anh ta đang nói cái gì? Mùi đàn bà? Chẳng lẽ mùi quẩn quanh nơi đầu mũi nãy giờ là mùi anh ta là mang về trên người phụ nữ khác? Nói như vậy là anh ta đi tìm phụ nữ khác rồi mới trở về hay sao? Vừa nghĩ tới người đàn ông trước mắt xấu xa cùng bỉ ổi như vậy, đã vậy còn mang theo mùi vị sau khi hoan ái cùng phụ nữ khác mà tới đến gần cô, Ngưng Lộ muốn nôn một trận. Anh ta tại sao có thể thành ra nông nỗi này? Coi như anh đi tìm phụ nữ khác đi, còn cố ý muốn làm nhục nhã cô như vậy sao?
"Thế nào? Em không thỏa mãn được tôi, còn không cho tôi đi tìm đàn bà khác sao? Ít nhất cô ta sẽ không giống giống như em, một chút phản ứng cũng không có. Thật sự là cực kỳ không thú vị." Trong mắt cô lóe lên chán ghét để cho anh chỉ muốn tổn thương cô sâu đậm thêm.
"Tôi không thú vị, anh có thể cách được thật xa đó." Nhẫn nhịn để không phải khóc, Ngưng Lộ chán chường nói.
"Nghĩ tới có thể cách được tôi thật xa , để cho em quyến rũ người đàn ông khác sao? Quan Ngưng Lộ, em chớ quên, em bây giờ là vợ của Sở Mạnh tôi, bên ngoài ít làm những chuyện mất mặt cho tôi đi." Vừa nghĩ tới cô đối với người đàn ông khác cười ngọt ngào đến như vậy, trong lòng anh cũng rất khó chịu.
"Tôi. . . . . ." Không thể giải thích rõ ràng được với anh, Ngưng Lộ hoàn toàn im lặng. Người quyến rũ người khác phải là anh chứ? Anh ta tại sao lại trách móc cô như vậy? Thật quá đáng!
"Thế nào, không thừa nhận? Vậy thì em thích A Tự như vậy sao?" Anh một tay nắm mặt của cô không để cho cô động đậy, hơi thở tràn đầy mùi rượu phả vào mặt cô khiến cho cô cực kỳ khó chịu.
"Bác sĩ Tống? Anh đang nói cái gì vậy? Buông tôi ra, anh tránh ra không nên đụng vào tôi." Anh ta tại sao có thể kéo cô cùng bác sĩ Tống vào đây? Đây là cái logic gì? Cô đã không có đi so đo chuyện anh đi tìm phụ nữ, anh tại sao ở chỗ này vô lý chỉ trích cô? Thì ra là đây mới là bản chất của anh ta. Anh ta làm sao có thể sẽ tốt với cô như vậy? Tối nay người đàn ông dịu dàng như nước đó thì ra là cô đang nằm mơ mà thôi, anh ta căn bản cũng không thể là người như vậy. Thì ra toàn bộ chẳng qua là ảo giác của cô, đúng như vậy, chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi.
"Quan Ngưng Lộ, ở trước mặt tôi em giả bộ cái gì? Hả?" Anh chính là không muốn bỏ qua cho cô.
"Tôi không có. Lấy tay bẩn thỉu của anh ra, không nên đụng tôi." Vừa nghĩ tới tay của anh mới vừa rồi chạm qua phụ nữ khác, trong lòng Ngưng Lộ nổi lên bất mãn.
"Tay của tôi bẩn? Thân thể của tôi cũng bẩn a! Em không phải là muốn ở dưới người của tôi sảng khoái sao?" Cô càng trốn, anh liền ép càng chặt.
"Anh đi, anh đi đi. . . . . ." Ngưng Lộ không thể tiếp tục chịu được cái bộ dáng này của anh, tâm tư trở nên rối bời. Anh ta như vậy ép cô là có ý tứ gì?
"Tôi mạn phép không đi, tôi còn muốn em giúp tôi. . . . . ." Ác quỷ! Thanh âm ở bên tai thật thấp vang lên.
Làm sao có thể nói chuyện thông suốt với một kẻ điên không có chút lý trí đây? Huống chi kẻ điên đó như ác ma cố ý để cho cô khổ sở. Đêm nay, Ngưng Lộ trốn không thoát. Anh ta tựa như điên rồi hành hạ cô, đủ loại thủ đoạn chồng chất, lại chưa từng thực sự tổn thương cô. Nhưng là khó chịu như vậy, sỉ nhục như vậy lại làm cho trái tim Ngưng Lộ trở nên xa vời hơn với anh, xa đến mức không thể với tới.
Cô không biết mình rốt cuộc đã làm sai điều gì, để cho anh dùng cái loại phương thức đó mà đối xử với cô? Tại sao? Tắm nhiều nước hơn nữa cũng không làm sạch sẽ được nỗi nhục cô đang chịu đựng trên người mình, Ngưng Lộ cảm giác mình thật bẩn, toàn thân từ trên xuống dưới đã không có một chỗ nào sạch sẽ, khiến cho cô ghê tởm chính là cô lại đang run rẩy mở ra trong tay của anh. . . . . . .
Trong mắt khô khốc không chảy ra dù chỉ một giọt nước mắt, dòng nước ấm áp không ngừng xối xuống từ vòi hoa sen, nhưng mà như thế nào lại không xóa sạch hết những mùi kia!
Cô là người phụ nữ không biết xấu hổ như vậy, Bảo Bảo của cô có thể cũng chịu ảnh hưởng hay không? Chi bằng không cần sinh nữ! Giơ tay lên muốn hung hăng