Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
ô nói muốn như vậy.
"Đúng rồi, gần đây nội bộ Thế Thành có phân tranh, nếu như nắm giữ cổ phần tốt nhất có thể mau bán sạch đi." Giống như là chợt nghĩ đến cái gì, Sở Mạnh dừng bước lại hướng về phía Quan Minh Quyền nói. Lần trước, cậu Ngưng Lộ đã từng đã đến cửa công ty của anh chờ anh tan việc, nhờ anh cố vấn đầu tư cổ phiếu nào cho tốt, anh nhớ đến lúc ấy Đàm Chí Hoa nói anh mua Thế Thành. Lúc ấy anh mặc dù không có cho ông ta cái đề nghị gì, có điều chuyện này anh để cho A Chính giúp đỡ lưu ý Thế Thành có cái biến động nhỏ gì thì thông báo anh.
"Chí Hoa lại đang mua cổ phiếu?" Quan Minh Quyền lập tức hiểu được, quay đầu lại không vui nói với Đàm Lệ Hoa. Đàm Chí Hoa cái gì cũng tốt, nếu không có kiên nhẫn làm việc làm việc đến nơi đến chốn, cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới đầu cơ trục lợi, dạy dỗ lần trước còn dám làm loạn? Thật là, tiền bạc đó không cần phải nói cũng biết là từ đâu tới rồi, Đàm Lệ Hoa luôn luôn không cưỡng được lời van nài của em trai.
"Chúng con đi về trước!" Sở Mạnh nói xong sãi bước về phía xe. Nên nói anh đã nói rồi, không phải sao? Về phần người khác có nghe ý kiến của anh hay không, vậy thì không phải là vấn đề của anh rồi.
Thời Buổi Rối Loạn
Boston, nước Mỹ.
Mới vừa xuống máy bay, Tiêu Diệc San kéo vali hành lý đơn giản hướng ra cửa sân bay. Cô vừa đi vừa nhìn địa chỉ cùng hình cầm trong tay do trinh thám đưa cho, cái người con trai có khuôn mặt lịch sự, tuấn nhã đó chính là em trai Sở Mạnh Sở Khương sao? Thấy thế nào giống như đứa con trai chỉ biết chui đầu trong chồng sách vở, đột nhiên đến đại học nổi tiếng nước Mĩ học kinh doanh, cùng Quan Ngưng Lộ nhất định có quan hệ không tránh khỏi.
Chỉ mong, cậu không phải sẽ làm tôi thất vọng! “Moa” một tiếng, Tiêu Diệc San nặng nề hôn người con trai mi thanh mục tú Chính là chỗ này! Tiêu Diệc San nhìn đồng hồ tinh xảo trên tay, cách thời gian Sở Khương tan lớp còn chừng nửa tiếng nữa, cô quyết định ở chỗ này chờ cậu ta tan học, theo thám tử điều tra, anh mỗi ngày sau khi tan học cũng sẽ đi ngang qua cái cửa này, sau đó đi một đoạn đường mới ngồi lên xe trở về nhà trọ Sở gia ở Boston.
Trên lối đi bộ, quét dọn rất sạch sẽ, cây xanh cao lớn ở trong gió mát mà xòe ra lá cành. Chung quanh đi qua đi lại đều là học sinh, trên những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy tinh thần phấn chấn, hoặc tụm năm tụm ba ngồi ở trên bậc thang nói chuyện phiếm, hoặc ôm quyển sách bước nhanh mà đi, đây chính là đại học, đây chính là thanh xuân, đây chính là khoảng thời gian tốt đẹp nhất trong cuộc đời mà sau khi đi qua sẽ không có cách nào quay lại nữa. Nhưng mà, đoạn thời gian như vậy đối với anh mà nói, cũng là thống khổ, khó khăn nhất. Những thứ cười đùa tức giận mắng kia, những tự tin, hào hứng kia đều không thuộc về anh. Việc anh phải làm chính là học tập và học tập, phải am hiểu tất cả các lĩnh vực nhiều như bọt biển, như vậy anh mới có năng lực lấy lại từng thứ thuộc về anh kia, Vì ngày đó, nhiều khổ hơn nữa, nhiều mệt mỏi hơn nữa anh cũng nguyện ý chịu đựng.
"Hẹn gặp lại." Nhìn bóng dáng lãnh đạm của anh đi qua, Nghiêm Hinh Duyệt đè xuống cảm giác chua chát trong lòng, lúc tài xế mở cửa xe, phương hướng của bọn họ trái ngược nhau. Nhưng có thể có một ngày chúng ta hướng về một phía hay không? "Sở Khương!" Lại một thanh âm phụ nữ vang lên ở sau lưng. Sở Khương cảm giác hôm nay mình ra cửa không đốt hương, nổi danh đến ngay cả tha hương trên đất khách quê người cũng có người nói tiếng Trung quen biết anh. Lần này anh không có dừng bước lại, cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi theo phương hướng của mình về phía trước, bởi vì cái thanh âm kia không phải là người anh quen biết, cho nên không cần thiết biết là ai.
"Sở Khương, đứng lại!" Tiêu Diệc San kéo vali hành lý bước mấy sãi ngăn ở trước mặt anh. Mới vừa rồi lúc anh cùng một cô gái phương Đông cùng đi ra khỏi cửa trường thì cô cũng đã phát hiện. Lúc ấy còn dọa cô giật mình, nếu như cô bé kia là bạn gái mới anh, cô coi như đã uổng phí công tới đây. Chứng minh Quan Ngưng Lộ ở trong mắt anh không có quan trọng như cô tưởng tượng, nếu quả thật quan trọng như vậy cậu ta sẽ không tách ra mới mấy tháng thì có bạn gái mới. Nhưng mà chứng kiến bọn họ cũng không có bất kỳ hành động thân mật bên ngoài, trái tim lơ lửng cô lại buông xuống. Chẳng qua là, thái độ của cậu ta làm cho người ta chán ghét. Chẳng lẽ là đi theo bên cạnh Sở Mạnh đã lâu, ngay cả tính khí cũng giống như vậy sao? Anh em? Bọn họ coi là loại anh em gì đây?
"Thật xin lỗi, tôi không biết cô. Xin tránh ra." Sở Khương lạnh lùng nhìn cái người cản trở ở trước mặt anh, vóc người cao gầy, mặt mũi xinh đẹp lại là kiểu phụ nữ có vẻ mặt làm cho người ta không dám nịnh bợ, thô bạo cùng ngang ngược quá đáng. Cô ta là ai? Khi trong đầu anh tìm tòi sự tồn tại của người này, nhưng cô lại biết được tên của anh, cũng đến nơi này làm du học sinh sao? Lại không giống, bởi vì bộ dạng cô lôi kéo hành lý giống như mới đến. Nhưng lại mắc mớ gì tới anh đây? Cho nên anh cũn