Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.
là Sở Mạnh nếu quả thật yêu con gái mình như lời nói, tại sao cho tới bây giờ cũng không có theo cô trở lại Quan gia? Dù là công việc bận rộn nữa, ông nghĩ, làm con rể nên phải đến nhà thăm hỏi ba mẹ vợ một chút chứ? Nhưng mà, con gái không muốn nói bọn họ có thể như thế nào đây?
"Ngưng Lộ. . . . . ." Đàm Lệ Hoa muốn nói lại thôi.
Lúc này, điện thoại trên bàn vừa đúng vang lên, âm thanh đơn giản mà sâu lắng này nhanh chóng đánh vỡ thời khắc khó chịu này.
"Mẹ, Sở Mạnh gọi điện đến." Cú điện thoại này luôn luôn chỉ có anh sẽ gọi, hơn nữa vào lúc này, không cần nhìn cũng biết là anh rồi. Ngưng Lộ lấy qua di động.
"Nhận đi!" Quan Minh Quyền thấy con gái cầm điện thoại vừa nhìn bọn họ lên tiếng thúc giục.
"Alo!" Sau khi điện thoại thông máy, bên kia trở nên im lặng, Ngưng Lộ sợ hãi ra tiếng.
"Anh ở trước cửa nhà em." Bên kia rốt cuộc truyền đến âm thanh trầm thấp của anh, gần đến mức có thể nghe được tiếng anh hít thở.
"Em. . . . . ." Ngưng Lộ đang muốn nói lập tức đi ra ngoài, lại chợt bị mẹ kéo, ra dấu tay muốn anh đi vào, Quan Minh Quyền cũng là gật đầu đồng ý. Đã đến cửa nhà tại sao có thể không vào?
"Ngưng Lộ, sao vậy?" Sở Mạnh ở trong điện thoại không có nghe được cô đáp lại, cho là cô đã xảy ra chuyện gì.
"Em đi ra ngoài!" Ngưng Lộ vội vã cúp máy.
"Ngưng Lộ, cho nó đi vào ngồi một chút." Đàm Lệ Hoa lần nữa giao phó.
"Mẹ, con đi ra ngoài nói với anh ấy." Ánh mắt tha thiết của cha mẹ, Ngưng Lộ không cách nào cự tuyệt, nếu như một mực cự tuyệt sẽ chỉ làm ba mẹ thêm hoài nghi mà thôi. Chắc sẽ có một ngày như thế.
Sở Mạnh nhìn điện thoại bị cúp, gương mặt không thể tin. Cô lại dám cứ như vậy cúp? Ném điện thoại di động xuống dưới xe, cửa xe mới đóng, cái bóng dáng quấy nhiễu anh một ngày đó đã đẩy cửa ra khoan thai mà đi.
"Túi xách đâu rồi, quên cầm sao?" Thấy cô, cơn giận lớn hơn nữa cũng đè lại. Sở Mạnh đi tới bên người cô, thói quen vuốt tóc dài trên trán cô.
"Không phải vậy. . . . . . là . . . . ." Ngưng Lộ ngửa đầu nhìn anh, tâm tình anh hình như cũng không tệ lắm, vậy hẳn là sẽ đáp ứng thỉnh cầu của cô chứ? Chẳng qua là, cặp mắt thật sâu kia thời điểm nhìn cô khiến toàn thân cô không được tự nhiên.
"Là cái gì?" Sở Mạnh cúi đầu không để cho cô phải khổ cực ngẩng đầu nữa.
"Ba mẹ muốn anh đi vào ngồi chút, có thể không?" Nuốt nước miếng một cái Ngưng Lộ vẫn là nói ra. Anh sẽ đáp ứng không?
Cô hi vọng anh đi vào sao? Đôi tay Sở Mạnh đỡ ở trên vai cô. Nếu như cô nói ra hi vọng anh làm thế, anh nhất định sẽ làm. Nhưng là, cô sẽ nói sao? Sẽ không? Ngưng Lộ, em nguyện ý nói với anh sao?
"Có thể không? Chỉ là một chút mà thôi." Ngưng Lộ rũ mắt xuống, thanh âm càng ngày càng thấp. Ai, anh vẫn nhìn cô như vậy là có ý tứ gì?
"Nói cho anh biết, em hi vọng anh vào không?" Một cái tay nâng cằm của cô lên, trong đôi mắt to long lanh nước chưa bao giờ tồn tại sự chờ đợi, giống như ngôi sao xinh đẹp nhất trong đêm tối, chỉ cần đáp án của cô là khẳng định, anh nhất định sẽ làm được.
"Hi vọng." Cuối cùng vẫn là không chống đỡ được anh, Ngưng Lộ thua trận.
"Được, chúng ta đi vào." Lần đầu tiên, anh cam tâm tình nguyện làm một chuyện như vậy.
******
"Sở Mạnh."
Thấy Sở Mạnh, mặt Quan Minh Quyền vui mừng cùng thân thiện."Con có thể tới đây, thật sự là quá tốt."
"Đúng vậy a, ngồi một chút rồi về nữa." Đàm Lệ Hoa cũng tới đây bắt chuyện. Đây chính là lần đầu tiên con rể tới cửa, chẳng qua là bọn họ giống như cũng không có cái gì để chuẩn bị.
Anh sẽ dùng cái kiểu thái độ gì đối với ba mẹ đây? Tay Ngưng Lộ đặt ở bên hông chợt nắm lại. Cô đang khẩn trương, đang lo lắng, anh có như lần trước gọi ba mẹ là "Quan tiên sinh, Quan phu nhân" như vậy hay không? Bàn tay ấm áp kịp thời nắm tay nhỏ bé phát run của cô gọi: "Ba, mẹ."
Từ "Ba, mẹ" trong miệng anh trôi chảy như vậy không ngừng khiến Ngưng Lộ ngây dại, ngay cả vợ chồng Quan Minh Quyền cũng sợ hãi. Đây thật là sáng nay ở trong điện thoại còn lãnh đạm được một mở miệng liền tự báo tính danh, sau đó nói con gái đại khái sẽ mấy giờ đến Sở Mạnh sao?
"Tốt lắm, thân thể của em không thể đứng lâu, chúng ta ngồi một cái rồi trở về đi, em không thể ngủ quá muộn được." Nét cười nhàn nhạt hiện lên trên mặt Sở Mạnh, mà Ngưng Lộ trừ sững sờ để mặc anh lôi kéo ngồi vào ghế sa lon ra, cái gì cũng không thể nói, không thể làm. Tối nay vui mừng thật sự là quá nhiều rồi! Cô không nghĩ tới anh sẽ sảng khoái đáp ứng cùng cô đi vào như vậy, càng không có nghĩ tới anh sẽ có thái độ lễ độ như vậy đối ba mẹ cô. "Tốt lắm, thân thể của em không thể đứng lâu, chúng ta ngồi một cái rồi trở về đi, em không thể ngủ quá muộn được." Nét cười nhàn nhạt hiện lên trên mặt Sở Mạnh, mà Ngưng Lộ trừ sững sờ để mặc anh lôi kéo ngồi vào ghế sa lon ra, cái gì cũng không thể nói, không thể làm. Tối nay vui mừng thật sự là quá nhiều rồi! Cô không nghĩ tới anh sẽ sảng khoái đáp ứng cùng cô đi vào như vậy, càng không có nghĩ tới anh sẽ có thái độ lễ độ như vậy đối ba mẹ cô.
"Lại đây Sở Mạnh. Trà Bích Loa Xuân thượng hạng, đây là một người bạn