Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.
thứ như đạo đúc hay lí trí. Hắn đẩy nàng xuống giường, nhào người tới.
Vân Phỉ kinh hoàng, ra sức giãy giụa nhưng cứ như là châu chấu đá xe. Sức của hắn rất mạnh, người lại cao lớn, đem toàn bộ sức nặng của cơ thể đè lên người nàng.
Hắn căm hận nhìn dung nhan xinh đẹp kiều diễm của nàng, nghiến răng nghiến lợi nói. “Cha cô đã cưỡng đoạt muội muội của ta bây giờ ta chiếm lấy cô thì coi như báo thù rồi.” Mắt hắn đỏ sòng sọc, đôi mắt sáng rực bừng lên ngọn lửa rất đáng sợ, chứ không phải là hoa đào tươi đẹp nữa.
Ca Ca
Nghĩ tới muội muội yêu quý, một thiếu nữ vô ưu vô lo, được cả nhà nâng niu trên tay như viên ngọc quý lại bị Vân Định Quyền làm vấy bẩn thì nỗi hận trong lòng hắn lại dâng lên như thủy triều. Hắn thô bạo xé rách váy ngoài của Vân Phỉ, gương mặt anh tuấn gần ngay trước mắt bỗng trở nên cực kỳ hung tợn, đáng sợ.
Đây là chuyện mà Vân Phỉ sợ nhất. Nàng dốc hết sức, dùng hai chân đá hắn. Triệu Sách cười lạnh, đè chặt hai bàn tay bị trói của nàng lên trên đỉnh đầu, cổ tay bị lửa đốt lại bắt đầu đau nhói làm người nàng run lên.
Triệu Sách đè người nàng lại, tay phải tiến vào trong váy nàng. Trong cơn tuyệt vọng, khi nước mắt trào ra như mưa, nàng đột nhiên nhớ tới Úy Đông Đình, nhớ tới nỗi trong lòng thầm gọi tên y, hy vọng kỳ tích xuất hiện, y có thể từ trên trời giáng xuống cứu nàng.
Lúc này nàng mới biết được thì ra ngoại trừ y, nàng hoàn toàn không thể chịu được sự đụng chạm của người đàn ông khác. Nụ hôn trên ngực nàng vào đêm tân hôn ấy sớm đã trở thành dấu ấn trong tim nàng.
Nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật[1'>.
Triệu Sách từ trên người nàng leo xuống, hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười: “Để cô chết chẳng phải là quá dễ dàng cho cô sao. Khiến cô sống không bằng chết thì càng thú vị, cô nói có phải không?”
Vân Phỉ ngồi dậy, gật đầu: “Ngươi nói rất đúng, cứ từ từ tra tấn, khiến ta sống không bằng chết thì sẽ càng làm ngươi vui vẻ hơn.”
Triệu Sách đi ra khỏi phòng.
Vân Phỉ thở phào một hơi thật dài, cả người không còn chút sức lực nào. Nàng nằm dài ra giường một lúc thật lâu. Cái cảm giác chìm xuống đáy biển sâu đến khi không thở được nữa mới được vớt lên; treo lơ lửng tại vách núi, sắp rơi xuống nới được dừng lại này còn đáng sợ hơn là chết.
Vầng trăng non đang mọc lên, ánh trăng lành lạnh xuyên qua song cửa sổ, chiếu sáng một vùng gạch dưới đất. Vân Phỉ chậm rãi chà xát mảnh vải trói trên tay vào trụ giường, cuối cùng cũng bứt ra được.
Nàng xoa xoa vùng da thịt bị tổn thương, lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Giờ phút này Úy Đông Đình đang ở đâu? Nàng chưa bao giờ cảm thấy nhớ y da diết như lúc này.
Nhớ nhung, trong bóng đêm, giống như là một cái búa, cứ gõ từng nhịp từng nhịp vào tim nàng.
Nàng ngồi trong đêm đen, nghĩ về rất nhiều chuyện trước kia. Từ lần đầu tiên gặp y, nàng đã có ấn tượng không tốt, cứ luôn cho rằng y tốt với nàng chẳng qua là vì nàng là con gái của Vân Định Quyền, y chỉ muốn mượn sức của cha nàng mà thôi. Trong tiềm thức nàng không muốn tin những gì y nói, bởi vì nàng đã thấy quá nhiều sự dối trá và bạc bẽo từ cha nàng. Nàng không bao giờ dám tin những gì đàn ông nói nữa. Mãi đến thời khắc y đưa nàng trở lại bên cạnh cha, nàng mới biết y thật lòng với mình.
Nàng chìm đắm trong hồi ức, dần quên đi nỗi đau đớn trên cổ tay. Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa, cắt dứt dòng suy nghĩ của nàng.
Chẳng lẽ là cha phái người đến? Nàng vui mừng quá đỗi, lập tức đứng dậy.
Đột nhiên, cửa bị đá văng ra, Triệu Sách đã quay lại, bước nhanh tới lôi nàng ra khỏi phòng. Bên ngoài rất hỗn loạn, thuộc hạ của Triệu Sách đang vác binh khí, hộ tống Triệu Hiểu Phù chạy ra cửa.
Triệu Sách hét lớn: “Hộ tống quận chúa đi trước.”
Triệu Sách kéo nàng ra khỏi nhà sau, đáng tiếc cả khu nhà này đã bị bao vậy, muốn đánh chém để thoát khỏi vòng vây hoàn toàn là mơ mộng hão huyền.
Triệu Hiểu Phù đứng trước sân, sắc mặt trắng bệch như tuyết, thân hình mảnh mai nhu nhược hơi run run, dáng vẻ yếu ớt ấy đúng là đẹp như tiên nữ.
Ánh lửa sáng ngút trời, Vân Phỉ nhìn qua vai Triệu Hiểu Phù, không ngờ người cầm đầu đang ngồi trên ngựa lại chính là Anh Thừa Cương.
Vân Phỉ nhất thời nghi hoặc, rồi lại cảm thấy thất vọng. Hắn không phải là võ trạng nguyên mà Úy Trác rất tín nhiệm sao? Lẽ nào không phải cha phái người đến cứu nàng mà là Úy Trác?
Anh Thừa Cương quét mắt nhìn Vân Phỉ một cái rồi lạnh lùng nhìn Triệu Sách: “Tướng quân có lệnh, nếu ngươi đầu hàng thì nể tình quận chúa, sẽ tha cho ngươi tội chết.”
Vân Phỉ nghe được câu này thì giật mình, rồi hiểu ra ngay lập tức. Thì ra Anh Thừa Cương là người mà cha nàng cài vào triều đình, thảo nào khi nàng đề nghị cha phải báo thù cho A Tông thì ông ta chẳng ư hử gì.
Lẽ nào khi đó Anh Thừa Cương lấy A Tông làm đệm thịt là để đạt được sự tín nhiệm của Úy Trác, khiến Úy Trác tin tưởng tuyệt đối rằng hắn không có bất cứ quan hệ gì với Vân Định Quyền, nếu không thì sao dám lấy con trai Vân Định Quyền làm