Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.

ột đứa con trai là Anh Thừa Cương. Nàng và A Tông trước giờ có cũng được mà không có cũng không sao. Thảo nào hắn chưa bao giờ lo đến chuyện sống chết của nàng và A Tông, thì ra vì trước giờ nàng và A Tông chưa bao giờ là đứa con duy nhất của hắn.
Mãi đến hôm nay, Vân Phỉ mới biết được tâm cơ của cha còn sâu độc hơn mình nghĩ nhiều. Nghĩ đến người me bị lợi dụng một cách triệt để và sạch sẽ, đến nay còn bị lừa dối chẳng biết gì, nàng phẫn nộ đến run cả người. Tim nàng đau nhói, từ từ lan ra toàn thân, nỗi đau từ vết thương trên cổ đã hoàn toàn bị che lấp.
Khuôn mặt anh tuấn của Anh Thừa Cương mang theo một nụ cười trào phúng, khích tướng Triệu Sách: “Ả ta đã trở nên vô dụng rồi, ngươi còn không giết ả đi.”
Con ngươi của Triệu Sách co rụt lại, tay nắm chặt kiếm.
[1'> Là ma hay Phật, chỉ phụ thuộc vào một ý nghĩ, ranh giới giữa tốt và xấu là rất mong manh.






Trái Với Luân Thường
Giờ khắc này, sự căm hận và bi phẫn đã làm cho nàng quên cả sợ hãi trước cái chết, Vân Phỉ nhìn chằm chằm vào Anh Thừa Cương đang ngồi trên lưng ngựa, coi như không thấy thanh kiếm đang đặt trên cổ nàng.
Tay Triệu Sách nắm chặt kiếm, ngay khi hắn định dùng sức kéo qua một đường thì bỗng dừng lại.
Thái độ của Anh Thừa Cương làm Triệu Hiểu Phù vừa kinh hoàng vừa tuyệt vọng. Vốn cứ nghĩ rằng Vân Phỉ là một tấm bùa hộ mạng chứ đâu ngờ rằng sự tình sẽ đến nước này. Thì ra hắn chính là ca ca cùng cha khác mẹ với Vân Phỉ, đáng tiếc là không có tình cảm sâu đậm như nàng và Triệu Sách, ngược lại muốn nhân cơ hội này đẩy muội muội vào chỗ chết.
Triệu Sách xuất thân từ phủ Tần Vương nên hiểu rất rõ chuyện thê thiếp đấu đá nhau, huynh đệ ganh ghét chém giết lẫn nhau. Hắn không biết tại sao Anh Thừa Cương lại muốn đẩy Vân Phỉ vào chỗ chết nhưng hắn biết, Vân Phỉ đã mất đi tác dụng của một con tin, đã không thể uy hiếp được Anh Thừa Cương.
Nàng không muốn chết, cũng không muốn người thân duy nhất còn lại phải chết vì nàng.
Nàng quay đầu qua nhìn Triệu Sách, cười bi ai: “Ca ca, huynh mau đi đi.” Gương mặt xinh đẹp của nàng được lửa chiếu làm diễm lệ như ráng chiều, mang theo vẻ bi thương vì sinh ly tử biệt.
Mắt Triệu Sách đỏ ngầu, nghẹn ngào gọi một tiếng. “Hiểu phù.”
Triệu Hiểu Phù rưng rưng nước mắt, cười với hắn: “Vân Định Quyền sẽ không làm gì muội đâu, ca ca mau đi đi.”
Anh Thừa Cương giơ tay lên ra hiệu cho thuộc hạ nhường ra một lối đi, Triệu Hiểu Phù thấy chiêu này có tác dụng nên cực kỳ vui mừng, vội vàng nói: “Khánh Sơn dắt ngựa qua đây đi.”
Thanh kiếm trên tay Triệu Sách vẫn đặt trên cổ Vân Phỉ, Vân Phỉ không biết lúc này hắn muốn giết chết nàng, thả nàng hay là mang nàng cùng đi.
Ba giả thiết đều có thể. Trong nháy mắt, nàng lóe lên một ý nghĩ. Rơi vào tay Triệu Sách, tuy nàng cũng gặp nguy hiểm nhưng với tính cách của hắn thì sẽ không lập tức giết nàng ngay, nàng còn có thể có cơ hội chạy trốn. Nhưng nếu ở chỗ này, chắc chắn Anh Thừa Cương sẽ giết nàng.
Cho dù sau đó Vân Định Quyền có nổi trận lôi đình thì ván cũng đã đóng thuyền, hắn cũng sẽ không làm gì Anh Thừa Cương. Dù sao đó cùng là con trai hắn. Có kinh nghiệm về chuyện của A Tông lần trước, chắc chắn Anh Thừa Cương sẽ không ngần ngại gì. Trong mắt Vân Định Quyền, đứa con trai trưởng võ công cao cường này quan trọng hơn một đứa con gái nhiều.
Triệu Sách cũng nghĩ đến điểm này. Dùng Vân Phỉ làm con tin tuy không uy hiếp được Anh Thừa Cương nhưng nếu gặp phải Vân Định Quyền hay những thuộc hạ khác thì Vân Phỉ vần còn tác dụng. Vì thế, hắn chọn cách mang Vân Phỉ cùng lên ngựa, thoát khỏi vòng vây.
Trong bóng đêm, con ngựa nhanh chóng biến mất, nước mắt Triệu Hiểu Phù trào ra như suối đổ. Cuối cùng thì nàng vẫn rơi vào tay Vân Định Quyền, bỏ lỡ cơ hội được tự do.
Trong màn đêm thoáng đãng vang lên tiếng hét lớn của Triệu Sách: “Hiểu Phù, huynh sẽ trở lại.”
Triệu Hiểu Phù nghe được câu này thì lòng càng đau như dao cắt, tình thế đã rồi, nàng sẽ không còn cơ hội chạy thoát nữa.
Anh Thừa Cương từ trên ngựa nhảy xuống, đi đến trước mặt Triệu Hiểu Phù, đưa tay ra: “Mẹ ba, đưa kiếm cho ta.”
Tay Triệu Hiểu Phù hơi run lên, nhìn hắn không chớp mắt. Khi nhìn gần, diện mạo của hắn quả thật có hơi giống với Vân Định Quyền, đặc biệt là mày và mắt. Đôi mày kiếm thẳng tắp cùng đôi mắt sâu thẳm, gần như là từ một khuôn đúc ra với Vân Định Quyền.
Hắn lẳng lặng nhìn nàng, từ từ lấy thanh kiếm trong tay nàng xuống, bên môi nở một nụ cười rất nhẹ, gần như là không nhận ra.
“Mẹ ba, cẩn thận.” Trong cách xưng hô của hắn mang theo chút thân mật khó thấy, trong mắt lại nổi lên chút u tối không thể nói rõ được. Tim Triệu Hiểu Phù bỗng nhiên đập mạnh, cảm giác được một sự ám muội rất lạ lùng.
Nàng trơ mắt nhìn hắn ném thanh kiếm trên tay mình xuống đất, sau đó không thèm quay đầu lại mà ra lệnh cho những người phía sau: “Những người còn lại, giết không không tha.”
Triệu Hiểu Phù kinh hãi hét lên một tiếng: “Không!”
Tiếng chém giết lại vang lên, Anh Thừa C


Snack's 1967