Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
lòng như vậy. Nàng buồn bực đến nỗi muốn đặt đũa xuống, chạy khỏi nơi này cho xong.
Triệu Hiểu Phù ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn Vân Định Quyền hét lớn: “Khi ông công phá Trường An, chính mắt ta nhìn thấy mẹ chết ngay trước mặt mình, chảy rất nhiều máu. Ta không muốn nhìn thấy máu nữa.” Nói xong, nàng ta kích động hất toàn bộ chén đũa trên bàn xuống đất.
Chén đũa vỡ tàn tành dưới đất, bọn nha hoàn sợ tới mức không dám thở mạnh, chỉ dè dặt bước tới, nhẹ nhàng thu dọn tàn cục.
Triệu Hiểu Phù lã chã sắp khóc, hai mắt rưng rưng nước. Dáng vẻ như hoa lê đọng sương ấy rất mê người. Cơ thể hơi run run, nhưng mặt lại quật cường không hề sợ hãi, giống như là một đóa hoa hồng đầy gai, tạo nên một vẻ đẹp rất đặc biệt.
Vân Phỉ cũng cả kinh. Trước nay chưa từng có ai dám làm càn như thế trước mặt Vân Định Quyền. Nàng sửng sốt trước sự vô lễ của Triệu Hiểu Phù, sợ cha nổi giận. Nhưng bất ngờ là Vân Định Quyền không hề có chút tức giận mà ngược lại còn cười gượng một tiếng, nhẹ giọng nói: “Được được được, mọi chuyện đều nghe lời nàng. Dù sao thì nơi này cách kinh thành không xa, đợi ta đánh thắng rồi thì sẽ lập tức đến đón nàng.”
Triệu Hiểu Phù im lặng không nói, cắn đôi môi anh đào, nhìn thẳng vào Vân Định Quyền, trong mắt hiện lên sự thù hận rất rõ ràng.
Vậy mà Vân Định Quyền lại coi như không thấy nỗi hận này, cứ dỗ dành nàng ta như không có ai bên cạnh. Vẻ dịu dàng mềm mỏng ấy làm Vân Phỉ vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ.
Vân Phỉ khó mà hình dung được tâm trạng của mình lúc này. Nàng đặt đũa xuống, nhẹ nhàng rời khỏi phòng, nha hoàn trong phòng lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ dưới đất xong thì cũng thức thời lui ra.
Cảm xúc của Triệu Hiểu Phù dần bình ổn trở lại, nàng ta quay người vào trong phòng ngủ, Vân Định Quyền cũng theo sau.
Đèn trong phòng ngủ hơi mờ mờ, Triệu Hiểu Phù ngồi xuống giường, lạnh lùng như băng, nhưng cũng đẹp như hoa đào.
Vân Định Quyền bước tới, nâng cằm nàng ta lên, nhìn đôi mắt rưng rưng nước cùng đôi môi đỏ thắm của nàng, nói: “Cha nàng tự vẫn chứ không phải do ta giết. Nếu nàng cứ ghi mối hận giết cha mẹ lên người của ta thì e là cả đời này nàng cũng sẽ không vui vẻ. Nàng phải nhớ, bây giờ nàng đã là người của Vân Định Quyền ta, không còn là con gái của Tần Vương. Danh hiệu quận chúa có là gì đâu chứ, ta sẽ cho nàng biết, đi theo ta mới là phúc khí của Triệu Hiểu Phù nàng.”
Ý tứ trong lời hắn rất rõ ràng, nhưng sau khi Triệu Hiểu Phù nghe xong thì môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng. Nụ cười này lộ ra chút khinh miệt cùng cao ngạo, giống như là khinh thường những hứa hẹn của hắn.
Thái độ thanh cao và khinh khi này chọc giận Vân Định Quyền, hắn đẩy nàng ngã xuống, xé rách quần áo nàng không chút khách khí.
Triệu Hiểu Phù vừa thẹn thùng vừa tức giận, nhưng lại không có sức phản kháng, nhanh chóng bị lột trần. Dưới ánh đèn lờ mờ, da thịt tươi trẻ xinh đẹp như một đóa ngọc lan trắng đang nở rộ. Vân Định Quyền mê mẩn nhìn da thịt trắng ngần như tuyết của nàng, nhìn những đường cong quyến rũ, tinh thần lâng lâng.
Gần đây hắn mới phát hiện, hai mươi mấy năm qua mình không màng nữ sắc không phải là vì bận lo cho nghiệp bá mà là vì chưa gặp được người phụ nữ nào có thể làm cho hắn điên đảo. Triệu Hiểu Phù giống như một ngọn lửa, nhen lên dục vọng ngủ say của hắn, làm cho hắn bất ngờ quay về thời thanh niên đầy đam mê dục vọng.
Hôm ấy, trong trận chiến với Tần Vương tại Quan Nhai, hắn đã hao tổn không ít binh lực cho nên khi phá được thành Trường An, hắn ôm ý định băm vằm Tần Vương thành ngàn mảnh cho hả giận. Ai ngờ Tần Vương tự vẫn, tự thiêu mình trong phủ Tần Vương, ngay cả thi thể cũng không chừa cho hắn. Mối hận ngút trời của hắn không có chỗ trút thì đúng lúc ấy thuộc hạ của Tần Vương dâng Triệu Hiểu Phù cho chắn.
Ôm lòng báo thù, đêm hôm ấy hắn liền cưỡng bức nàng ta, trút hết mối hận đối với Tần Vương lên người nàng. Chà đạp quần chúa của Đại Tề, con gái yêu của Tần Vương, không chỉ trả thù được Tần Vương mà cũng thỏa mãn lòng hư vinh từ sâu trong nội tâm của hắn. Vốn chỉ định xem Triệu Hiểu Phù là đồ chơi, ai ngờ lại dần dần say mê cơ thể nàng ta, khó mà tự chủ được.
Vân Định Quyền nằm trên người Triệu Hiểu Phù, chuyển động một cách kịch liệt. Triệu Hiểu Phù có nhan sắc khuynh thành, đến cả nơi ấy cũng tuyệt vời, khiến cho hắn như say như đắm.
Triệu Hiểu Phù nhắm mắt lại, cắn chặt môi, vì đau đớn và khó chịu mà phát ra tiếng khóc nho nhỏ nhưng vẫn cứ nghiến răng chịu đựng chứ không chịu cầu xin.
Sự thịnh nộ và khát khao chinh phục của Vân Định Quyền bị khơi dậy, vừa nghĩ đến ngày mai phải rời xa nàng, rất lâu không thể gần gũi thì động tác của hắn ngày càng mạnh mẽ.
Nàng bất giác mất đi ý thức, không biết qua bao lâu mới tỉnh lại, khi ấy ngoài cửa sổ đen kịt, có lẽ là đã nửa đêm. Vân Định Quyền nằm ngủ say sưa bên cạnh nàng, dưới ánh đèn loe lói, nàng nhìn thấy những đường nét rắn rỏi trên gương mặt anh tuấn của hắn trở nên hiền hòa hơn, không còn vẻ hung tàn như khi nãy chiếm đoạt nàng nữa.
Triệu Hiểu Phù xoay người lại, ôm