Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

u của Triệu Hiểu Phù có nuôi một con mèo. Nhưng đột nhiên, nàng chợt hiểu ra, mặt lập tức đỏ bừng, bối rối quay người đi mất.
Về tới lều, nàng che mặt lại, tức đến nỗi khóc rống lên. Không biết trong lòng mình đang hận điều gì, hình như là hận cha, hình như là hận đàn ông khắp thiên hạ sao lại bạc tình như thế, gặp người nào là yêu người nấy, bội tình bạc nghĩa, không có lấy một người tốt.
Khóc đã rồi, nàng bò dậy mở cái hộp ra, bắt đầu đếm ngân phiếu. Đếm xong rồi lại sờ soạng mấy đĩnh vàng, vuốt ve từng đĩnh một, cuối cùng thôi rơi nước mắt.
Đêm lạnh như nước, nàng ôm mấy đĩnh vàng, cô đơn ngồi trong lều. Nước mắt lại bắt đầu tuôn trào…






Ải Mỹ Nhân
Sáng sớm, Vân Phỉ ra khỏi lều, phát hiện Tống Kinh Vũ mặc quân phục, đứng chờ cách đó không xa.
Thấy được Vân Phỉ, hắn nở một nụ cười nhẹ, đi nhanh về phía nàng. Lâu ngày không gặp, khuôn mặt anh tuấn của hắn cũng gầy hơn rất nhiều, cũng càng rắn rỏi.
“Tống đại ca, sao huynh lại ở đây?” Thật ra, tối qua khi nhìn thấy hắn, Vân Phỉ đã muốn hỏi rồi, chẳng qua là không có cơ hội. Tống Kinh Vũ cũng vậy, trong lòng hắn có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng, nhưng trong quân lắm người nhiều mắt, lại là buổi tối, không tiện cho lắm, cho nên hắn mới đợi đến sáng nay mới qua tìm nàng.
Tống Kinh Vũ nói: “Sau khi tiểu thư bị mất tích ở quán trà Lục Vũ, tôi cứ tưởng tiểu thư bị Tần Vương bắt đi nên dẫn người đi một mạch về hướng tây để tìm cô, cuối cùng đến chỗ tướng quân, tướng quân giữ tôi lại trong quân để dùng.”
Đại quân chậm rãi đi về hướng kinh thành, tâm trạng của Vân Phỉ càng ngày càng sốt ruột. Hằng ngày, Vân Định Quyền thương nghị việc quân với các tướng lĩnh xong thì phần lớn thời gian đều ở bên Triệu Hiểu Phù.
Thắng lợi trong tay, mỹ nhân trong lòng, Vân Định Quyền càng ngày càng phấn chấn, trong mỗi cử chỉ lời nói đều toát lên khí chất của bá vương. Những năm gần đây, dưới dự chỉ huy của hắn, quân của Vân gia đã đánh không ít trận, kinh nghiệm phong phú, rồi vừa thắng được Tần Vương nên sĩ khí đang hăng, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Đại Tề sớm đã tan rã nhiều năm, quân kinh thành trong tay Úy Đông Đình tuy hùng mạnh, là tinh túy của binh lực Đại Tề nhưng vì luôn đóng ở kinh thành, nên so về kinh nghiệm chiến đấu thực tế thì không sao bì được với quân Vân gia. Cùng lúc phải ứng chiến với Lâm Thanh Phong và Vân Định Quyền, quân kinh thành gần như là không có phần thắng.
Sự nắm chắc của Vân Định Quyền càng làm tăng nỗi âu lo trong lòng Vân Phỉ. Nàng lo cho sự an nguy của Úy Đông Đình nên đêm đến thường không ngủ được. Nhưng nàng không dám để cho ai nhận ra sự lo lắng này, trước mặt Vân Định Quyền, nàng còn phải miễn cưỡng vui vẻ, chúc hắn chiến thắng giòn giã.
Vì ngày ba bữa đều được dọn tại lều của Triệu Hiểu Phù nên mỗi ngày Vân Phỉ phải gặp nàng ta ít nhất ba lần. Mỗi sáng, Triệu Hiểu Phù đều có vẻ rất mệt mỏi, uể oải, giống như là một đóa hoa không chịu nổi mưa móc. Gương mặt xinh đẹp luôn mang theo vẻ không vui, nhưng như thế càng làm nàng ta trở nên quyến rũ, câu hồn đoạt phách.
Vân Phỉ nhớ tới âm thanh mình nghe được đêm hôm đó, cố nén sự khó chịu trong lòng xuống, cúi đầu ăn cơm.
Tuy không muốn trở lại kinh thành, không muốn đối mặt với cảnh cha và Úy Đông Đình giao chiến nhưng thời gian vẫn trôi qua nhanh như chớp mắt, đại quân sắp tới kinh thành.
Chập tối, đại quân đến Mãnh Trì, huyện lệnh thức thời dẫn người nhà dọn đi, nhường huyện nha lại cho Vân Định Quyền. Triệu Hiểu Phù và Vân Phỉ cùng ở trong hậu viện của huyện nha.
Chưa tới nửa canh giờ sau, bữa tối được dọn lên. Vừa nghĩ đến chuyện sắp đến thành Lạc Dương, cơm nước trong miệng của Vân Phỉ bỗng trở nên không còn mùi vị, khó nuốt như sáp. Triệu Hiểu Phù cũng có vẻ đầy ắp tâm sự, cúi đầu không nói câu nào, ăn hai ba miếng rồi buông đũa xuống
Vân Định Quyền lập tức lo lắng hỏi: “Nàng sao thế? Cơm không được hợp khẩu vị ư? Cố chịu thêm một vài ngày nữa, đợi đến kinh thành rồi ta sẽ bảo ngự trù trong cung làm cơm cho nàng.”
Vân Phỉ nghe được câu này thì chợt dừng đũa. Hắn đối với nàng ta đúng là quan tâm chăm sóc. Năm ấy mẹ nàng ở Tịnh Thổ Tự suốt cả một tháng, cơm canh đạm bạc nhưng cũng không thấy hắn hỏi một câu.
Đáng tiếc, người ta không cảm kích, cũng không cảm động trước sự săn sóc của hắn, chỉ lạnh lùng nói: “Ta không muốn vào kinh.”
“Tại sao?”
“Các người đánh nhau, ta rất sợ. Ta muốn ở lại đây, đợi khi nào ông đánh thắng rồi thì đến đến đón ta.”
Vân Định Quyền bật cười, nhìn nàng ta với vẻ nuông chiều, trêu chọc: “Nhát gan thế sao, có ta ở đây nàng sợ gì chứ?”
Triệu Hiểu Phù hừ lạnh một tiếng, không chịu nói chuyện, khóe mắt dần dần đỏ hoe.
“Sao thế?” Vân Định Quyền vội vàng nâng mặt nàng ta lên, dáng vẻ rất đau lòng, giống như là muốn nâng niu nàng ta trên tay, thổi thổi xoa xoa vài cái.
Vân Phỉ nhìn bộ dáng chăm lo tỉ mỉ của hắn mà lòng thấy nghẹn ngào. Cho dù Vân Tông bị người ta làm bị thương suýt chết cũng chưa từng thấy hắn đau