The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4466 lượt.

trở về đi.”
“Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi muốn em.”
“Tôi chỉ là một sinh viên, ngài bỏ qua cho tôi có được không?”
Mạch Sanh Tiêu đi ra ngoài, đóng cửa lại, trong tai vang vọng lặp đi lặp lại duy nhất một câu cuối cùng kia của Duật Tôn, “Tôi muốn em”, “Tôi muốn em”, Tôi, muốn, em. . . . . .
Cô dựa vào khung cửa, đau lòng đến mức không đứng dậy nổi, chỉ có thể đưa một tay chống lấy đầu gối, tay còn lại che miệng, lồng ngực Mạch Sanh Tiêu không ngừng run rẩy, run rẩy, cô làm sao lại có thể đau đớn như thế này? Thật sự rất đau, thật sự rất đau.






Khổ sở nhất chính là khi muốn khóc mà không thể rơi lệ.
Mạch Sanh Tiêu đứng bên ngoài cánh cửa rất lâu, nhưng Duật Tôn không có chút dấu hiệu hồi tâm chuyển ý, vì thế nên chẳng có khả năng chạy đuổi theo cô.
Từ bên trong thi thoảng lọt ra ngoài âm thanh cười đùa, Sanh Tiêu đè hai bàn tay lên hông, cố vịn người đứng thẳng, giờ đây giữa cô và Duật Tôn chỉ cách nhau có một ván cửa mỏng nhưng niềm hoan lạc của y, cô không cách nào tiến vào được.
Mạch Sanh Tiêu đi thẳng về phía trước, một cánh cửa phòng khác mở ra, Thư Điềm ngó đầu ra, thấy cô đang đi thì vội bắt lấy tay Sanh Tiêu, “Sanh Tiêu, cậu đi đâu thế? Đi toilet sao nửa ngày không thấy ra, mình còn tưởng cậu chạy theo anh chàng đẹp trai nào rồi cơ.”
Đang thất hồn lạc phách, nghe thấy tiếng của bạn, Sanh Tiêu vội vàng lấy lại tinh thần, cố nặn ra nụ cười vui vẻ, “Thư Điềm, mình muốn đi về trước.”
” Thật không?”
Mạch Sanh Tiêu trông thấy niềm vui và sự ấm áp trong đôi mắt Tang Viêm. Những người ngồi quanh cũng như được vui lây, chỉ có một mình cô ở ngoài cái vòng tròn ấm áp và hạnh phúc ấy, Sanh Tiêu bị dìm trong một thế giới toàn băng giá lạnh lẽo, mặc cho những âm thanh vui vẻ hoan hỉ đều cách cô thật xa.
“Thật mà.” Thư Điềm gục lại gần Tang Viêm gật gật đầu.
“Vậy được.” Anh cười nói, “Anh ước hai điều, một là mong Thư Điềm mãi mãi ở bên anh, sống vui vẻ hạnh phúc hơn cả bây giờ.”
Bất kể là người con gái nào khi nghe được điều ước ấy đều sẽ thấy cuộc đời thật tuyệt vời. Nụ cười Thư Điềm nhuộm đẫm màu hạnh phúc , “Được, chúc mừng anh, mong ước của anh đã thành hiện thực.”
Tang Viêm cười càng tươi, cánh tay lớn của anh càng siết chặt lấy eo Thư Điềm, “Điều ước thứ hai là, ước Thư Điềm bây giờ sẽ cùng anh hôn nồng nhiệt 10 phút.”
” Oa”
Mọi người cười lớn, vỗ tay rào rào.
” Cái này không tính.” Phản kháng của Thư Điềm bị Tang Viêm nuốt vào trong miệng, ánh nến lập lòe soi tỏ nết cười hạnh phúc trên khuôn mặt cả hai. Mạch Sanh Tiêu cầm lấy túi xách, nhân lúc tất cả mọi người hào hứng vui vẻ cổ vũ, cô khom người rời khỏi căn phòng.
Ra khỏi Thiên Sắc, cơn gió lạnh ùa tới như rót vào xương thịt.
Đêm tháng sáu, vậy mà vẫn có gió mát như vậy.
Sanh Tiêu ngơ ngác, cô độc đứng trước cửa vào Thiên Sắc khoảng nửa giờ, Thu Điềm gọi điện thoại, cô khẽ giọng chối từ nói mình mệt rồi xin lỗi, Thư Điềm rất vui vẻ, dặn cô đón taxi về nhà nghỉ ngơi cho tốt.
Mạch Sanh Tiêu cũng không hiểu nổi chính mình đứng ở đây làm gì. Chẳng lẽ, cô thật sự muốn tận mắt nhìn thấy Duật Tôn ôm người đàn bà khác đi qua trước mặt sao?
Vết rượu dính lại trên giày và ống quần nhìn thật khó coi.
Sanh Tiêu quay về Hoàng Duệ Ấn Tượng, sợ sẽ đánh thức Mạch Tương Tư, cô không dám cả bật đèn.
Sờ soạng thay dép đi vào phòng khách, đang chuẩn bị lên cầu thang thì bị vấp, cô ngã ngồi xuống nền. Lúc tắm mới phát hiện ra một vết bấm lớn trên đùi.
Sanh Tiêu ngủ trong phòng cho khách, cô biết đêm nay Duật Tôn sẽ không về, nằm trên giường, chỉ thấy đau nhức, bây giờ đã quá nửa đêm, nên việc sắp xếp đồ đạc hành lý có lẽ phải để đến ngày mai.
Khó khăn lắm cô mới thiếp đi, quá mệt mỏi nên ngủ rất say.
Duật Tôn mở cửa vào phòng ngủ, bật điện lên mới phát hiện, Mạch Sanh Tiêu không có ở đây. Chăn trên giường vẫn gấp ngay ngắn, y nghĩ rằng cô đã đi rồi, vội ngóng tìm xung quanh thì trông thấy trên tủ đầu giường quyển sách còn đang mở của Sanh Tiêu.
Y đi vào phòng ngủ cho khách, thật sự thấy được Sanh Tiêu đang ngủ .
Cô mặc áo ngủ, chăn mỏng vắt hờ trên người, mái tóc còn ẩm tỏa ra hương thơm ngan ngát, chưa khô vương lên khuôn mặt. Hai bàn tay khép hờ che hai tai lại, hô hấp đều đều, Duật Tôn nhẹ nhàng bước từng bước, ngồi xuống cạnh mép giường.
Mạch Sanh Tiêu trở mình, quay lại.
Duật Tôn đã uống rất nhiều rượu, một cánh tay chạm vào Sanh Tiêu, cô hơi rụt cổ lại, thấy ngứa ngứa, đến lúc tỉnh táo mới phát hiện ra Duật Tôn đã cởi xong cúc áo ngủ của mình, tay còn lại đang kéo quần cô.
Mạch Sanh Tiêu xoay người, tỉnh hẳn, sao y lại có thể ở đây được.
Nửa thân trên của Duật Tôn đặt trên giường, trên người vẫn còn mùi mang về từ Thiên Sắc, hai bàn tay y ôm lấy khuôn mặt Sanh Tiêu, hôn cô, còn cô thì chán ghét vô cùng, dùng sức đẩy y ra.
Duật Tôn ngăn tay chân cô lại, muốn hôn tiếp.
Mạch Sanh Tiêu mở miệng gắng sức cắn lên môi y, y đau, tỉnh rượu hơn một nửa, “Em điên à? Sao cắn tôi.”
Sanh Tiêu không nói