Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4410 lượt.

>Quanh đi quẩn lại, cũng chỉ là làm cho người ta chê cười mà thôi. Khi chúng ta trẻ tuổi sẽ luôn cảm thấy không cam lòng, muốn thử sức mình, nếu không bị làm cho thương tích đầy mình thì hẳn sẽ không quay đầu lại.
Duật Tôn đem chén nước đặt trên bàn trà, y giữ chặt tay Mạch Sanh Tiêu, lâu như vậy không có đụng cô, y nhất định sẽ đền bù cho cô.
Hạnh phúc của cô, gián tiếp bị hủy trong tay Duật Tôn, lại còn bị y đặt ở dưới thân thể , Sanh Tiêu cảm thấy không có gì tàn nhẫn hơn, hai tay của y đang mơn trớn chiếc cổ nõn nà của cô,” Hắn không có chạm vào em, thật sự là quá đáng tiếc đi.”
” Không cần đâu,” Tương Tư vội vàng cầm tây Sanh Tiêu,” Thầy thuốc nói của chị trị liệu rất tốt, Sanh Tiêu, Duật thiếu đồng ý để cho chị ở cùng em, chị thật vui, chị rốt cuộc không cần mỗi ngày thức dậy đều phải đối diện với bốn bức tường trắng lạnh lẽo, Sanh Tiêu……”
” Chị,” Mạch Sanh Tiêu ngồi xổm người xuống,” Anh ta đáp ứng chị? Chuyện này xảy ra khi nào vậy?”
” Hai ngày trước, anh ấy nói, chỉ cần em còn ở Hoàng Duệ Ấn Tượng một ngày, chúng ta liền một ngày không phải xa nhau,” Tương Tư thần thái đầy háo hức, cô thật là mệt mỏi vì phải ở trong bệnh viện, Hoàng Duệ Ấn Tượng lớn như vậy, tùy tiện chọn gian phòng nào cho cô ở đều được. Sanh Tiêu thật sự là đã lâu không có thấy chị vui vẻ như vậy, Tương Tư thấy Sanh Tiêu không hề chớp mắt nhìn mình, trong nội tâm không khỏi lo lắng, hai tay cô vội ra sức cầm bàn tay Sanh Tiêu, móng tay thậm chí đã đâm vào tay Sanh Tiêu,” Em sẽ đồng ý chứ? Sanh Tiêu, em hãy đồng ý đi, Duật thiếu còn nói, sẽ mời thầy thuốc tốt nhất cho chị, em cũng biết là chị rất muốn đứng lên…… Sanh Tiêu.”
” Chị,” Cô vội cầm hai tay chị, Tương Tư dường như rất sợ, sợ phải thất vọng rồi cả tuyệt vọng như lúc trước kia chân cô bị gẫy,” Yên tâm đi, em đã nói quay lại Hoàng Duệ Ấn Tượng.”
” Thật không?” ánh mắt Mạch Tương Tư rạng ngời, Sanh Tiêu cười, khóe miệng cố gắng mà cong lên nhưng thật sự là cô cảm thấy mệt chết đi.
” Là thật sao?.”
Mạch Tương Tư buông tay Sanh Tiêu ra, cô ngồi ở xe lăn, cả khuôn mặt đều tràn đầy hi vọng, cô không hỏi em gái mình là cô yêu ai? Vì sao Nghiêm Trạm Thanh chưa tới? Vì cái gì mà người ra điều kiện với cô ta lại là Duật Tôn?
Sanh Tiêu cười theo, rồi quay lưng lại, lau lau mắt, nơi hốc mắt giấu không được có chút ẩm ướt. Bản thân cô không phải cô bé lọ lem trong truyện cổ tích, Sanh Tiêu không thể không sống thực tế một chút.
Mạch Tương Tư ngày hôm sau liền dọn đến Hoàng Duệ Ấn Tượng, bởi vì cô đi đứng không tiện, cho nên sẽ ở dưới tầng một.
Trải qua một thời gian ngắn trị liệu xong, Mạch Tương Tư tiếp nhận giải phẫu, tuy rất thành công, nhưng muốn đứng lên lại cần một chặng đường dài nữa vì cô cần vượt lên tâm lý ỷ lại đối với xe lăn của chính mính, hơn nữa phải liên tục không ngừng luyện tập, mới có thể một lần nữa bước đi.
Mặc dù như thế, hai chị em vẫn cực kỳ cao hứng, nói không chừng một ngày nào đó Mạch Tương Tư có thể đứng lên.
Tiệc đính hôn của Nghiêm Trạm Thanh và Tô Nhu chỉ mấy ngày nữa là cử hành,ông Nghiêm gửi thiệp mời cho Duật Tôn, y biết rõ Mạch Sanh Tiêu dù chết cũng không muốn đi, nhưng y lại một mực bắt cô đi.
Quần áo đều là theo sự phân phó của Duật tôn mà chuẩn bị cho cô, bộ lễ phục màu vàng nhạt, làm cơ thể mảnh khảnh của Sanh Tiêu càng trở lên xinh đẹp nổi bật, cô bị Duật Tôn kéo đi, lại tận lực không muốn đến chỗ đông người, may mà Duật Tôn trông thấy vài người bạn liền kéo cô đến chỗ đó.
Mạch Sanh Tiêu đứng ở góc phòng, ngẫu nhiên, có thể trông thấy bóng dáng Nghiêm Trạm Thanh, anh bị cha anh dẫn đi giới thiệu với giới chính khách, trên mặt anh chỉ thấy nụ cười gượng gạo.
” Mạch Sanh Tiêu.”
Cô lấy lại tinh thần, quay đầu, trông thấy Tô Nhu mặc lễ phục trắng tinh, đã tới gần chỗ cô.
Sanh Tiêu ngay cả lời chào hỏi cũng không muốn nói với cô ta, đang muốn rời đi, Tô Nhu đã vượt lên giang tay chắn đường đi, Sanh Tiêu thấy thế, đành phải mở miệng,” Tôi không muốn lại giống như lần trước ở Paris, bị cô đụng nhẹ một cái mà cả cánh tay tê liệt.”
” Cô không cam lòng chứ gì, tôi thừa nhận, lần đó là tôi dùng chút thủ đoạn để thắng được cô, thành công hay không chẳng phải dựa vào kết quả sao? Giống như bây giờ, người được gả cho Nghiêm Trạm Thanh là tôi chứ không phải cô!”
Mạch Sanh Tiêu nhìn thấy đắc ý trong mắt Tô Nhu,” Quan trọng là người anh ấy yêu không phải là cô.”
” Mạch Sanh Tiêu, cô dựa vào cái gì mà dám kiêu ngạo như thế? Chẳng phải là dựa vào khuôn mặt này sao, tôi lại muốn xem, nếu không có nó, cô còn dựa vào cái gì đi mê hoặc đàn ông?” Tô Nhu trên mặt hiện lên đầy hận ý , cô ta không thể chấp nhận sự thực mình trở thành thế thân của Sanh Tiêu, người Nghiêm Trạm Thanh yêu rõ ràng là cô ta mà khi cô ta xuất ngoại, Mạch Sanh Tiêu liền thừa dịp nhảy vào, chiếm mất lòng anh.
Hai người đứng bên bàn trang trí rượu, bên cạnh, rượu sâm banh xếp cao tới đầu người, đáy mắt Tô Nhu xẹt qua tia ác độc, cô ta phất tay đem ly rượu trên cùng rơi xuống, Sanh Tiêu thật không ngờ cô ta sẽ hành động vậy, nháy


XtGem Forum catalog