XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4412 lượt.

chút nào đâu.”
Sắc mặt Mạch Sanh Tiêu ửng đỏ, một chân đã bị y kéo lên, gác trên cánh tay y, mặc dù trước đó đã bao lần đùa giỡn qua nhưng chỉ nghĩ đến thực sự chấp nhận Duật Tôn thôi, Sanh Tiêu đã cảm thấy quá sức mình.
Y ngược lại lại rất nhẫn nại, cũng không có vội vã đi vào, Duật Tôn buông chân Sanh Tiêu, hai tay đặt trước ngực cô không ngừng vuốt ve, xoa nắn, chính y cũng đã gấp gáp lắm rồi, đôi mắt đen như đầm nước, dục hỏa theo mỗi động tác động eo của y mà càng trở lên thiêu đốt.
Mạch Sanh Tiêu không nhịn được nữa từ trong cổ bật ra âm thanh ngâm nga kiều mị.
” Đau không?”
Nói thật, một chút cũng không đau. Chỉ là có chút trướng, khiến Mạch Sanh Tiêu cắn miệng nói không nên lời.
Y thấy cô im lặng không nói gì, tự nhiên biết rõ lúc này cô đang hưởng thụ niềm sung sướng, cánh môi y hé mở, khẽ cười lên tiếng,” Sanh Tiêu, chúng ta như thế này thật tốt, em cũng thấy thoải mái, không cần cứ phải cam chịu như vậy.”
Con người y khí chất cao quý, giơ tay nhấc chân đều giống như hoàng thân quốc thích, nhưng khi gỡ bỏ bộ dạng ưu nhã đó mới lưu manh làm sao.
Duật Tôn động thân, vào đến tận cùng trong cơ thể cô, mạnh mẽ làm Mạch Sanh Tiêu kêu lên, cô nghĩ muốn trốn tránh nhưng trong cơ thể mỗi lúc càng cảm thấy thêm trống rỗng, thậm chí có thể nghe được từ nơi riêng tư của hai người không ngừng truyền âm thanh va chạm kích thích.
Một lúc sau, Duật Tôn mới cởi bỏ hết quần áo trên người cô rồi ra lệnh,” Ôm lấy anh.”
Nửa người trên của cô nhanh chóng đã bị tay y bao phủ, y ngang ngạnh cầm lấy tay của cô, khoác lên cổ y.
Loại cảm giác chìm đắm này, Mạch Sanh Tiêu chưa từng cảm thụ qua, hai tay cô gắt gao ôm chặt lấy cổ Duật Tôn, thẳng đến rung động mãnh liệt qua đi, mới buông ra hai tay đã bủn rủn.
Qua nửa đêm, Sanh Tiêu ngủ rất sâu. Buổi sáng, dì Hà đứng trước cửa phòng gọi bọn họ xuống dưới ăn sáng, căn phòng yên tĩnh không hề có tiếng đáp lại, dì Hà thấy thế, thì tự biết ý đi xuống.
Duật Tôn gần đây ngủ rất ít, y đã sớm tỉnh rồi nhưng chỉ là không muốn lên tiếng.
Sanh Tiêu gối lên một cánh tay y, hô hấp đều đều, cô thật sự là mệt chết đi, khuôn mặt vẫn chưa hết đỏ ửng, hàng lông mi dày cụp xuống, mí mắt có chút động đậy, thậm chí có thể thấy bầu mắt có chút thâm quầng.
Duật Tôn với lấy một lọn tóc dài đang che đi gương mặt nằm nghiêng của cô, y cầm lọn tóc đặt trên chóp mũi, vẻ lười biếng trong mắt thay thế bằng sự thích thú không dấu diếm, y hơi nghiêng khóe miệng mỉn cười, kỳ thật, muốn thu phục trái tim phụ nữ cũng rất đơn giản.
Chứ nói chi đến một thiếu nữ mới lớn như Mạch Sanh Tiêu, cô dù sao cũng mới ra đời, ai đối với cô tốt, thời gian ở chung lâu, tự nhiên sẽ dễ dàng giao phó tin tưởng.
Cánh tay đang gối đầu bỗng giật giật, Mạch Sanh Tiêu mở mắt ra, đã nhìn thấy Duật Tôn đang nâng tay , một đôi mắt thâm thúy đang chăm chú nhìn cô, lập tức mặt cô nóng lên, kéo chăn qua che kín người,” Anh nhìn gì vậy?”
Duật Tôn thả tay xuống, khuôn mặt đã ghé sát cổ cô,” Kỳ thật em chỉ nằm hưởng thụ thôi mà thế nào còn mệt mỏi hơn cả anh vậy?”
Mạch Sanh Tiêu đỏ bừng mặt không nói lên lời, nghiêng người, xấu hổ quay lưng về phía Duật Tôn.
Từ khi rời khỏi bênh viện Nghiêm Trạm Thanh không dám tìm gặp Sanh Tiêu nữa, hắn biết rõ, cô khẳng định là sẽ không tha thứ cho hắn.
Lời nói của Tương Tư luôn quanh quẩn bên tai hắn làm hắn càng tin tưởng rằng, chỉ cần không có Duật Tôn, hắn và Sanh Tiêu mới có thể ở bên nhau.
Hắn lợi dụng mối quan hệ trong tay, đã can thiệp không ít vào công việc của Duật Tôn, gây cho Duật Tôn khá nhiều phiền toái. Tô Nhu thì vẫn sống chết không đồng ý giải trừ hôn ước, náo loạn một hồi, ông Nghiêm bà Nghiêm cũng không quan tâm nữa đơn giản chỉ nói không phải việc của họ.
Tại Nghiêm gia.
Bảo mẫu đem đồ ăn bưng lên bàn, Nghiêm Trạm Thanh kéo ghế ngồi xuống, ông Nghiêm đeo đôi kính gọng vàng, làm quan càng lớn khiến ở nhà ông cũng không khỏi tỏ ra vẻ quan cách thường thấy. Bà Nghiêm nhận bát cơm từ trên tay bảo mẫu, đặt trước mặt hắn,” Con ăn cơm đi.”
Khi Tô Nhu đi vào phòng khách thì Nghiêm Trạm Thanh chỉ nhìn mà không có nói gì thêm, mà ngay cả ông Nghiêm phụ, bà Nghiêm đều tỏ thái độ lãnh đạm, so với lúc cô nàng mang thai thì như là đối với hai người khác nhau.
” Tô tiểu thư, mau ngồi xuống ăn cơm đi.” Bảo mẫu ân cần tiến lên muốn nhận lấy túi xách từ trên tay Tô Nhu.
” Ngô mẫu à, bà không thấy trên bàn không có súp sao? Còn không mau mang ra.” bà Nghiêm quát.
Tô nhu biết rõ sắc mặt bà khó coi thế là bày cho cô ta xem mà thôi, cô ta xiết chặt túi xách trong tay bước tới,” Cha, mẹ.”
” Cô còn chưa có xuất giá đâu đừng gọi bừa như thế.”
Tô Nhu tái mặt, ánh mắt nhìn về phía Nghiêm Trạm Thanh đang chăm chú ăn cơm,” Trạm Thanh, ý của cha mẹ em muốn thương lượng thời gian chúng ta tổ chức hôn sự.”
Nghiêm Trạm Thanh uống bát súp Ngô mẫu đưa,” Tô Nhu, chúng ta giải trừ hôn ước đi.”
Cô ê ẩm cánh mũi, đơn độc đứng trong phòng khách rộng lớn,” Trạm Thanh, chúng ta không nên đi đến nước này. Em yêu anh, em không đồng ý, k