XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4416 lượt.

ể đột nhiên bị thay thế, mí mắt Sanh Tiêu nhảy lên, cảm giác bất an càng lớn, bên cạnh, bàn tay của Duật Tôn đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, khẽ mỉm cười, bày ra vẻ mặt như đang xem kịch vui, nụ cười tà mị không hề có hảo ý.
Từ khi rời khỏi bênh viện Nghiêm Trạm Thanh không dám tìm gặp Sanh Tiêu nữa, hắn biết rõ, cô khẳng định là sẽ không tha thứ cho hắn.
Lời nói của Tương Tư luôn quanh quẩn bên tai hắn làm hắn càng tin tưởng rằng, chỉ cần không có Duật Tôn, hắn và Sanh Tiêu mới có thể ở bên nhau.
Hắn lợi dụng mối quan hệ trong tay, đã can thiệp không ít vào công việc của Duật Tôn, gây cho Duật Tôn khá nhiều phiền toái. Tô Nhu thì vẫn sống chết không đồng ý giải trừ hôn ước, náo loạn một hồi, ông Nghiêm bà Nghiêm cũng không quan tâm nữa đơn giản chỉ nói không phải việc của họ.
Tại Nghiêm gia.
Bảo mẫu đem đồ ăn bưng lên bàn, Nghiêm Trạm Thanh kéo ghế ngồi xuống, ông Nghiêm đeo đôi kính gọng vàng, làm quan càng lớn khiến ở nhà ông cũng không khỏi tỏ ra vẻ quan cách thường thấy. Bà Nghiêm nhận bát cơm từ trên tay bảo mẫu, đặt trước mặt hắn,” Con ăn cơm đi.”
Khi Tô Nhu đi vào phòng khách thì Nghiêm Trạm Thanh chỉ nhìn mà không có nói gì thêm, mà ngay cả ông Nghiêm phụ, bà Nghiêm đều tỏ thái độ lãnh đạm, so với lúc cô nàng mang thai thì như là đối với hai người khác nhau.
” Tô tiểu thư, mau ngồi xuống ăn cơm đi.” Bảo mẫu ân cần tiến lên muốn nhận lấy túi xách từ trên tay Tô Nhu.
” Ngô mẫu à, bà không thấy trên bàn không có súp sao? Còn không mau mang ra.” bà Nghiêm quát.
Tô nhu biết rõ sắc mặt bà khó coi thế là bày cho cô ta xem mà thôi, cô ta xiết chặt túi xách trong tay bước tới,” Cha, mẹ.”
” Cô còn chưa có xuất giá đâu đừng gọi bừa như thế.”
Tô Nhu tái mặt, ánh mắt nhìn về phía Nghiêm Trạm Thanh đang chăm chú ăn cơm,” Trạm Thanh, ý của cha mẹ em muốn thương lượng thời gian chúng ta tổ chức hôn sự.”
Nghiêm Trạm Thanh uống bát súp Ngô mẫu đưa,” Tô Nhu, chúng ta giải trừ hôn ước đi.”
Cô ê ẩm cánh mũi, đơn độc đứng trong phòng khách rộng lớn,” Trạm Thanh, chúng ta không nên đi đến nước này. Em yêu anh, em không đồng ý, không đồng ý.”
” Ngày mai, anh sẽ tự mình đến thăm hai bác để tạ lỗi.”
” Cha, mẹ, các người cũng đồng ý như vậy phải không?” Tô Nhu đi đến bên cạnh Nghiêm mẫu, giữ chặt ống tay áo của bà,” Con tuy lừa các ngươi, nhưng cũng chỉ là muốn chia rẽ anh ấy và con hồ ly tinh kia. Mẹ, người muốn ôm cháu nội, con lập tức có thể thỏa mãn người. Nhưng Trạm Thanh một khi giải trừ hôn ước với con, anh ấy sẽ lại muốn đi tìm con hồ ly tinh kia. Mẹ, mẹ cùng cha chẳng lẽ thật có thể đón cô ta vào cửa sao?”
Sắc mặt Nghiêm Trạm Thanh tái nhợt, đặt bát xuống đứng lên.
Bà Nghiêm có chút rung động, nói thật, Mạch Sanh Tiêu cùng Tô Nhu là không thể so với nhau.
” Tô Nhu, em trở về đi, người quyết định là anh, anh sẽ không thay đổi đâu.”
” Trạm Thanh, cô ta có cái gì tốt……?”
Nghiêm Trạm Thanh bước chân qua, muốn lên lầu. Tô Nhu vội vã đuổi theo, cô ta mở túi ra lấy vật gì đó,” Trạm Thanh, anh còn dám đi một bước thử xem?”
Nghiêm Trạm Thanh đưa lưng về phía cô ta, nghe vậy cũng dừng bước lại nhưng trên mặt lại hiện lên một tia chán ghét, cũng không có ý định quay đầu lại mà bước đi, chợt nghe được Bà Nghiêm thét lên. Hắn xoay người, chỉ thấy tay phải Tô Nhu đã nắm con dao, đè lên tĩnh mạnh bên bàn tay trái.
Hắn cả kinh,” Tô nhu,”
” Trạm Thanh, em biết rõ anh không thương em, chính là em yêu anh, muốn ngừng cũng không được nữa rồi, so với trơ mắt nhìn anh với người khác kết hôn, em thà rằng chọn cái chết.”
” Tô Nhu, con đừng làm chuyện điên rồ, mau buông dao ra.” Bà Nghiêm vội vàng đứng dậy muốn tiến lên ngăn cản.
” Mẹ, mẹ đừng tới đây……” Tô nhu thêm dùng sức ấn con dao vào cổ tay,” Cái gì con cũng không cầu, chỉ cần Trạm Thanh có thể lấy con, dù là anh ấy không thương con, con đều không để ý.”
” Tô nhu, em cũng biết anh không thích bị người khác uy hiếp.” Nghiêm Trạm Thanh liếc mắt, nhấc chân lại muốn đi.
” Trạm Thanh, em thách anh đây, chúng ta nhìn xem” Đến cuối cùng ai có thể thắng.” Tô Nhu nói xong, liên hung hăng rạch vào cổ tay, máu tươi từ cổ tay phun tung tóe trên nền đá cẩm thạch bóng loáng, bà Nghiêm sợ tới mức hai tay che miệng,” Nhanh, nhanh gọi xe cứu thương.”
” Thật là hồ đồ” Ông Nghiêm đập bàn đứng dậy,” Việc này truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa……”
Nghiêm Trạm Thanh thấy Tô Nhu xuống tay, vội vàng chạy tới đỡ được thân thể lảo đảo của cô ta,” Em……”
Ông Nghiêm uống bát súp Ngô mẫu đưa, cũng không có cho bà gọi xe cứu thương, ông đi qua bên người Nghiêm Trạm Thanh, cũng không thèm liếc mắt nhìn Tô Nhu lấy một cái,” Lập tức gọi điện thoại cho thầy thuốc tư gia, bảo hắn đến một chuyến, hôn sự này đã định rồi, nếu con còn có tâm tư khác, coi chừng ta cắt đứt chân của con!”
Tổng tuyển cử sắp bắt đầu rồi, ông cũng không muốn bởi vì này việc nhỏ này mà hủy mất con đường làm quan của mình.
Nghiêm Trạm Thanh dùng băng gạc Ngô mụ đưa mà băng tay cho Tô Nhu, bà Nghiêm thấy không còn trở ngại, lúc này mới thở phào,