Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4433 lượt.

g căng thẳng treo lơ lửng bỗng nhiên được thả xuống, dù vậy vẫn rất đau lòng giữ chặt tay Tương Tư “ Chị, chị có đau không?”.
Mạch Tương Tư không khỏi nắm chặt tay Sanh Tiêu, ngón tay sắc nhọn nắm chặt lòng bàn tay đến rướm máu, trên mặt không khó để nhận thấy đau đớn, sống lưng chảy mồ hôi lạnh, cô ta tận lực che giấu hết thảy, khóe miệng chậm rãi giãn ra, những ngón tay cứng đờ cũng từ từbuông lỏng, nhẹ nhàng xoa đầu Sanh Tiêu “ Chị không đau, em quên rồi à? Chân chị đã sớm không còn cảm giác được gì.”
Mắt Sanh Tiêu ăp ắp đau đớn. “ Chị, em xin lỗi…”
“ Nha đầu ngốc này”. Mắt Mạch Tương Tư ẩn hiện tầng hơi nước. “ Đưa chị về phòng thay quần áo, chẳng phải em muốn đưa chị đi chơi à ?”
Sanh Tiêu gật đầu, đẩy Tương Tư về phòng, cô tìm khăn mặt và chuẩn bị nước ấm, nhẽ nhàng cởi quần dài của Tương Tư, cô không khỏi kinh hoàng, trên hai đùi Tương Tư chen kín dấu vết đỏ ửng do cháo nóng đổ lên, bỏng rất nghiêm trọng, có chỗ còn bị tróc da. Sanh Tiêu che miệng lại, cảm giác còn đau đớn hơn chính mình bị thương.
“ Không sao, chị không hề cảm thấy đau đâu”.
Sanh Tiêu ngồi xổm xuống, ôm lấy eo Tương Tư “ Chị, chị nhất định phải nhanh chóng đứng dậy nhé…”
Bàn tay phải của Tương Tư trên lưng Sanh Tiêu ra sức nắm chặt lại, ẩn nhẫn giấu đi đau đớn, trong miệng toàn mùi tanh của máu “ Yên tâm, nhất định chị sẽ đứng dậy.”
Sanh Tiêu thay xong đồ cho Tương Tư, đẩy chị ra ngoài, Duật Tôn vừa vặn đang ăn điểm tâm, ánh mắt Tương Tư tránh y, đến trước bàn ăn.
“Cô không sao chứ ?”
Tương Tư ngẩng đầu, miễn cưỡng mở miệng nói “ Không có việc gì”.
Duật Tôn nở nụ cười khinh miệt “Vậy thì tốt, vừa nãy tôi không cố ý”.
Sanh Tiêu nghe vậy nên cũng chẳng muốn truy cứu thêm nữa, cô quay mặt đi, không muốn nói chuyện với Duật Tôn.
Cũng đã lâu y chưa ra khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng, Sanh Tiêu dùng bữa sáng qua loa muốn đưa Tương tư ra ngoài, nhưng Mạch Tương Tư nói tự nhiên thấy mệt, ăn vài miếng cháo rồi về phòng ngủ.
Tô Ngải Nhã trải qua chuyện lần trước giống con chuột trốn chui trốn lủi, băng đảng của Hải đại ca đã bị đánh tan, cô ả không dám xuất đầu lộ diện, ngày ngày phải làm gái phục vụ rượu trong quán bar để sống.
Cô ả đứng ở ngõ nhỏ, nhìn vào điện thoại, nhẩm tính toán thời gian này chắc chắn không sai, tin tức lần này cô ả phải mất một nghìn tệ mới mua được.
Cái ngõ này rất chật, lại tối tăm, bình thường chỉ có thể đi một xe vào, lúc ánh đèn xe rọi tới, Tô Ngải Nhã nhìn biển số xe của đối phương, biết chắc là đúng người. Cô ả chầm chậm tiến lên, giả vờ ngã trước chiếc xe BMW màu đen sang trọng.
Người đàn ông lập tức phanh gấp lại, sau đó mở cửa xe đi xuống “ Cô không sao chứ ?”
Tô Ngải Nhã mặc rất sexy, áo hai dây mỏng màu sáng, phía dưới chỉ mặc một cái quần short màu đen, để lộ ra hai đùi thon dài trắng nõn, giống như phơi bày toàn bộ ra trước mắt người khác, cô ả giả bộ đau đớn khó chịu, ngẩng đầu lên, người này chính là Tang Viêm.
Người đàn ông này có khuôn mặt trải đời, lúc ngồi xổm xuống có thể thấy được ẩn sau chiếc áo là một khuôn ngực cường tráng, Tô Ngải Nhã có chút ảo não, sớm biết như vậy ngay từ đầu không nên đi theo lão già Hải ca kia, cô ả thật là mù mắt mà.
“Không có việc gì, hình như tôi chỉ trật chân thôi.”
Tang Viêm nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, cô ta trang điểm quá dầy, cơ hồ nhìn không ra khuôn mặt thật. “Tôi đưa cô đi bệnh viện.”
Nói xong giơ hai tay đỡ cô ả lên. Tô Ngải Nhã đứng bằng đầu mũi chân, lúc hơi kiễng người thì ngã vào lồng ngực người đàn ông, áp khuôn ngực gần như bại lộ gần hết ra ngoài của mình, hình ảnh muôn phần thu hút “Tôi không muốn đi bệnh viện.”
Anh ta khó hiểu hỏi “Vậy cô muốn đi đâu ?”
“Cái này phải tùy anh.”
Tang Viêm ngầm hiểu, đỡ Tô Ngải Nhã vào xe, cô ả muốn tìm cho mình một chỗ dựa, cho dù không phải là Duật Tôn, nhưng ít nhất cũng không thể qua loa đại khái được. Đúng như dự đoán của cô ả, Tang Viêm đưa cô về vịnh Linh Lung.
Trước cửa biệt thự có hai người bảo vệ, Tang Viêm đem cô ả vào nhà, nghiêng người nói nhỏ vào tai một người “Gọi chị dâu của các chú tới.”
Tô Ngải Nhã đang dựa vào người hắn hỏi “ Anh vừa nói gì ?”
Tang Viêm cúi xuống nhẹ giọng thì thầm “Tôi bảo họ không được vào kẻo làm hỏng chuyện tốt của chúng ta.”
Mạch Sanh Tiêu khi nhận được điện thoại của Thư Điềm cũng hơi lo lắng, cô ấy không chịu nói gì, chỉ bắt cô đi thật nhanh đến vịnh Linh Lung. Sanh Tiêu không biết ở đâu liền gọi xe taxi.
Thư Điềm sốt ruột đứng trước cửa vịnh đợi cô, Sanh Tiêu vừa xuống xe đã bị Thư Điềm kéo tay chạy vào.
“Thư Điềm, có chuyện gì vậy ?”
Sanh Tiêu bị kéo vào biệt thự, Thư Điềm mở cửa đi vào thì thấy Tô Ngải Nhã đang ngồi trên ghế salon, giầy cao gót đã tuột khỏi chân, đôi chân thon dài trắng muốt đang vắt trên người Tang Viêm. Thấy hai người tiến đến Tang Viêm vội đứng lên “Cuối cùng em cũng tới.”
Ánh mắt Tô Ngải Nhã dừng trên người các cô đầy do dự, sắc mặt cô ả dần trở nên trắng bệch “ Các cô…”
“Không ngờ là cô lại ngu ngốc đến mức tự mình dẫn xác đến cửa?” Thư Điềm đi đến gầ