XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

, ăn xong cơm trưa cô vội vàng bắt xe bus đi vào thành phố. Sống ở ngoại ô năm sáu năm nay, mảnh sân ở viện kiểm sát đã trở nên xa lạ với cô.
Về nhà cần đổi tuyến xe ở trong trung tâm thành phố, đang là giờ cao điểm tan làm, tan học nên giao thông không được thông suốt lắm. Cát Niên ngồi ngẩn ra ở hàng ghế phía dưới, trước mặt là 2 người cùng tuổi mặc đồng phục học sinh. Cô gái thì nói liến thoắng không ngừng nghỉ, còn cậu con trai thì đang nút tai.
Điều khiến Cát Niên chú ý là chiếc cổ áo của cậu con trai ấy. Đồng phục được mặc cách ngày, không thể nào mới được, đồng phục của hầu hết mọi người khi nhìn gần đều thấy hơi ố vàng. Vu Vũ cũng có thể coi là người sạch sẽ, cậu tự giặt quần áo, chưa bao giờ luộm thuộm, chất vải áo đồng phục lại chẳng ra sao, giặt nhiều sẽ bị bạc và mỏng đi.
Bộ đồng phục của cậu con trai trước mặt Cát Niên, từ cổ áo đến toàn thân đều là một màu trắng tinh đến không thể tin nổi, như đồ mới vậy, cổ áo thẳng đứng, nếp là cũng nhìn rõ mồn một.
Cát Niên tặc lưỡi, chất lượng đồng phục của thành phố đúng là có khác, nhưng rồi cô lại chú ý đến cô gái ngồi cạnh cậu ta. Cô gái mặc bộ đồng phục giống của cậu con trai kia nhưng độ sạch sẽ và sáng bình thường, không thể so sánh được với áo của cậu ta.
Người nào lại cầu kỳ trong việc mặc đồng phục như thế? Theo Cát Niên thì đồng phục là thứ phải mặc đến khi hỏng không mặc nổi nữa mới thôi. Tóc sau gáy của cậu con trai cắt ngắn, đường viền tai rất hoàn hảo, dái tay to và dài. Sách nói người có dái tai to sẽ rất giàu có sung túc. Cát Niên cứ nghĩ, cứ nghĩ rồi đắm chìm vào dòng chảy tư duy của chính mình, số phận của con người là do trời sắp đặt thật sao?
Cô gái trước mặt Cát Niên quả thật khiến người ta phải khâm phục, không có ai tiếp lời mà cô có thể nói một mình liên tục trong thời gian dài như vậy. Cái gì gọi là cảnh giới? nó là đây. Thậm chí Cát Niên đang ngẩn ra cũng nghe lõm bõm được vài câu.
“À, cậu thật sự không biết ai nhét vào ngăn bàn cậu sao? nét chữ ấy là của ai? Có phải người trong lớp mình không? Lớp mình có ai mà lại to gan thế chứ! Đúng rồi, cậu có thấy vẻ mặt của Lưu Diễm Hồng không? Cô ta tức giận lắm đấy, cứ như cậu là tài sản của cô ta ấy... cũng tốt, cho cô ta tức chết...”
Cuối cùng thì xe cũng vào bến, Cát Niên đeo cặp đứng dậy. Cô định khi đi qua chỗ ngồi của cậu con trai kia sẽ giả vờ vô tình quay đầu lại nhìn một cái. Chỉ là Cát Niên thấy tò mò thôi. Người có đôi tai nhiều phúc như vậy sẽ có gương mặt như thế nào đây? Liệu có giống phật tổ như lại không?
Nhưng ai ngờ cậu ta lại đứng dậy trước Cát Niên, nói với cô gái bên cạnh: “Tớ đến nơi rồi, tạm biệt.”
Xem ra họ cùng xuống ở một bến.
Cổng trước của khu nhà cho nhân viên Viện Kiểm sát ở cách bến xe 200 m về phía trước. Cát Niên cúi đầu vừa đi vừa nghĩ lát gặp bố mẹ thì nên nói gì đầu tiên.
Bảo vệ khu đó không biết đã thay bao nhiêu người, họ không biết Cát Niên nên cô bị chặn lại.
“Cô bé tìm ai?”
“Tìm bố cháu... à, Tạ Mậu Hoa.”
Cát Niên ngoan ngoãn trả lời, lúc ấy cô lại thấy “đồng phục áo trắng” vào trong một cách thuận lợi, nghe thấy bảo vệ chào còn quay đầu lại nhìn. Nhưng cậu ta quay nhanh quá cô không nhìn rõ được mặt. không ngờ cậu ta cũng sống ở đây, chưa biết chừng còn là con của đồng nghiệp bố mình. Cát Niên rời khỏi đây đã lâu quá rồi, chắc chắn có nhiều người mới đến, những bạn học cũ cũng không biết giời thế nào rồi.
Bảo vệ cho Cát Niên vào, cô men theo con đường có bóng mát đi qua tòa nhà làm việc rồi nhà trẻ. Năm kia Tạ Mậu Hoa chuyển khỏi khu nhà ống cũ sang nhà mới được phân, Cát Niên đến đây cũng chỉ một hai lần, mong là đi không nhầm đường.
Đang là giờ nghỉ trưa nên đường cũng vắng người. đi một lúc mà “đồng phục cổ trắng” vẫn đi phía trước Cát Niên. Cát Niên lâu ngày mới về nhà, lại là vì tiền, càng về gần nhà thì lại càng thấy lo, bước đi càng nặng nề, do dự nên cũng quên luôn việc xem tướng của người ta. Thậm chí cậu con trai đó quay lại nhìn Cát Niên vài lần mà cô cũng không nhận ra.
Tòa nhà mới dành cho nhân viên đã ở trước mắt, Cát Niên băng qua thảm cỏ, từ bên phải đột ngột xuất hiện một người khiến Cát Niên tâm hồn đang lơ lửng sợ suýt chút nữa thì hồn xiêu phách tán.
“cậu là ai? Cậu đi theo tôi làm cái gì?” cậu con trai kia nói với giọng chất vấn.
Cát Niên hơi lùi lại nhìn xung quanh không thấy ai mới xác định được cậu ta đang hỏi mình.
Người đó cao hơn Cát Niên một cái đầu, đồng phục trắng tinh, cuối cùng Cát Niên cũng nhìn rõ được gương mặt cậu ta. Không rồi, vầng trán cao, giàu có mà trường thọ, sống mũi cao, có ý chí, tràn đầy sức sống; môi mọng má bóng, được ăn no mặc ấm lại ăn nói khéo léo; đuôi mắt hơi vểnh lên, mệnh đào hoa, khá tùy tiện; cằm hơi nhọn, lòng dạ hẹp hòi, nóng nảy. Nói chung, gương mặt này được trời sinh ra là có phúc. Vu Vũ cũng là cậu bé ưa nhìn nhưng lông mày lại thể hiện không được nhiều may mắn.
Cát Niên còn chú ý phía trên lông mày trái của cậu ta có một nốt ruồi nhỏ. sách nói gì ấy nhỉ, cô cố gắng nhớ lại, à đúng rồi, trong cỏ có ngọc, thông minh, nh