Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

‘Mây mưa Vu sơn’, là đoạn nữ thần Vu sơn mời vua nước Sở ngủ lại.” Mẹ của Phương Chí Hoà là giáo viên dạy Ngữ văn của một trường cấp Ba khác, câu ta nghe nhiều quá cũng bị ảnh hưởng, chút kiến thức văn học này cũng không đến nỗi không biết, nhưng lời giải thích của cậu ta khiến Cát Niên khóc dở mếu dở, ước gì có thể đâm đầu vào tường mà chết.
Phương Chí Hoà không biết rằng, khi cậu nói xong, không phải chỉ có mỗi mình Tạ Cát Niên mặt biến sắc.
“Hàn Thuật, bảo họ trả lại cho tớ… Hàn Thuật, tớ xin cậu đấy!”
Những học sinh đang chờ để vào phòng thi xung quanh đó vốn đã không ít, bây giờ lại càng lúc càng nhiều người tỏ hào hứng với màn kịch ở đây. Mảnh giấy của Phương Chí Hoà sau khi trở về tay của Chu Lượng, lại bị một học sinh nam cùng lớp họ giật lấy xem. Cát Niên không quen biết họ, cô chỉ biết kéo nhẹ ống tay áo của Hàn Thuật như thể nắm lấy được hy vọng cuối cùng, lí nhí van nài.
Hàn Thuật chỉ định đùa giỡn Cát Niên một chút, cậu vốn không định làm to chuyện, nhưng sau khi nghe lời giải thích của Phương Chí Hoà, trong lòng cậu bỗng chốc giống như đang ăn táo mà phát hiện ra một nửa con sâu vậy, không kiềm chế nổi sự khinh bỉ, cậu coi cảm giác này của mình là sự sạch sẽ trong đạo đức.
“Tạ Cát Niên, cậu cũng có dục vọng thế sao?”
Cát Niên không quan tâm những lời nói cay nghiệt phát ra từ miệng cậu, điều duy nhất cô hy vọng, chính là mảnh giấy kia đừng chuyền đi chuyền lại mãi mà hãy trở về tay cô.
“Hàn Thuật, từ trước đến giờ tớ không hề làm khó cậu bao giờ.” Môi cô run lên.
Hàn Thuật rút ống tay áo mình khỏi tay cô: “Không liên quan đến tớ, mảnh giấy không nằm trên tay tớ, nếu không tớ đã trả cậu rồi.” Cậu nói một cách đường hoàng nghiêm túc, dường như tất cả chẳng có gì dính dáng tới cậu. Cát Niên nghĩ mãi mà chẳng thể lý giải nổi, tại sao cậu cứ như thể hận cô như vậy.
Cứ tiếp tục chuyền đi chuyền lại thế này, không biết chừng tất cả học sinh cùng khối đều biết chuyện nữ nhân Vu sơn mời Sở vương ngủ lại mất. Cát Niên bị dồn đến bước đường cùng, chẳng lẽ cô phải theo họ khắp nơi như bị điên hay sao, hay là khóc lóc cầu xin mọi người thương hại. Trong lúc hoảng hốt, cô giật lấy hộp bút trong tay Hàn Thuật.
“Bảo họ trả đồ lại cho tớ, tớ sẽ trả cái này lại cho cậu.”
Hàn Thuật không lường được cô dùng chiêu này, ngây người ra cười nói: “Cậu lấy đồ của tớ làm gì? Nếu tớ không chịu, thì cậu làm gì được chúng?”
Cát Niên mở hộp bút, lôi thẻ học sinh của cậu ra, run lẩy bẩy nói: “Cậu không bảo họ mang lại đây, tớ sẽ xé nó!”
Thẻ học sinh là thứ vô cùng quan trọng đối với học sinh cấp Ba, đặc biệt là những học sinh cấp Ba sắp sửa bước vào phòng thi. Hàn Thuật biến sắc mặt, rướn người ra giật lại, Cát Niên để tay ra phía sau lưng, lùi về phía sau, tư thế của cậu thiếu chút nữa thì ôm trọn cả người cô vào lòng. Cát Niên trong tích tắc nhắm chặt hai mắt, hình ảnh những động tác bẩn thỉu của Lâm Hằng Quý khi lao vào người cô mấy năm trước bỗng nhiên hiện ra trong đầu cô, cảm giác khó chịu như cơn thuỷ triều đang cuộn trào. Với cảm giác của một cô gái đang bị đe dọa đến tính mạng, cô không do dự giơ chân lên, ra sức đạp mạnh vào bộ phận nào đó của người đang đứng trước mặt mình.
Hàn Thuật cũng là một cậu bé linh hoạt, lúc Cát Niên giơ chân lên cậu đã đoán biết được ý đồ của cô, nhưng chỉ kịp nghiêng người tránh được cú đá chí mạng vào chỗ quan trọng, còn cả chân cậu không tránh nổi một cú đá đau điếng.
Ngay lập tức cậu cảm thấy đau đớn, khom lưng lùi lại mấy bước, lấy tay xoa chỗ đau, nghĩ đến việc chỉ cần tránh chậm một giây thôi, thì điểm đến của chân cô ấy sẽ không phải là chân cậu, hơn nữa ra tay mạnh như thế, chẳng phải là có ý định cho cậu luyện “Tịch Tà kiếm pháp” đấy sao?
“Cậu… cậu cũng tàn nhẫn quá đấy.” Hàn Thuật tức đỏ mặt.
Cát Niên cũng ngẩn người ra, Hàn Thuật không có thù oán lớn với cô, nhưng khoảnh khắc vừa nãy, cô chỉ muốn đạp cho cậu ấy chết! Sau khi bị kích động quá mức toàn thân cô mệt nhoài, thôi đi, mặc kệ cho bọn họ nghịch, cũng chỉ là bị người khác trêu đùa, họ có cười nhạo cô, thì cô giả câm giả điếc, người khác nghĩ sao về cô thì cô cũng mặc kệ.
Ở phía bên kia, mảnh giấy không biết đã rơi vào tay người thứ bao nhiêu liền bị Trần Khiết Khiết chặn lại. Cô và Hàn Thuật từ trước đến nay có quan hệ rất tốt với nhau, sau khi đi tới nơi, cô đọc kỹ nội dung viết trên mảnh giấy, rồi nói với người đang bị đau đến nghiến răng mím môi: “Đùa quá đáng rồi đấy nhá, cậu để họ cầm giấy của tớ rồi chuyền nhau loạn lên làm gì?”
“Giấy của cậu?” Hàn Thuật hoài nghi.
“Tớ thích câu nói này, nhưng không nhớ hết, nên nhờ Cát Niên về nhà chép lại cho tớ, cậu cũng học được kiểu bắt nạt con gái rồi à? Thật quá lắm!”
“Tớ làm sao mà biết được là của cậu? Cô ấy đá tớ một cái còn quá đáng hơn.” Hàn Thuật biện bạch.
“Đáng đời cậu!” Trần Khiết Khiết bỏ mảnh giấy vào ba lô trước sự chứng kiến của mọi người ở đó, rồi kéo Tạ Cát Niên đang ngồi ngẩn người ra bên vườn hoa dậy. “Không sao chứ. Cát Niên, cảm ơn cậu đã chép lại cho tớ, tớ thích lắm.”
Cát Niên há hốc


Polaroid