Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

miệng, cô không nói được lời nào, chỉ miễn cưỡng mỉm cười, cô đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh nữ, cô cần phải rửa mặt một cái đã.
Hàn Thuật gạt Phương Chí Hoà đang vịn người cậu ra, nhảy cẫng lên đuổi theo Cát Niên.
“Nhà vệ sinh nam ở bên kia.” Cát Niên quay đầu lại chỉ cho cậu một hướng khác.
“Thẻ học sinh trả lại cho tôi!”
Cát Niên như thể vừa phát hiện mình vừa cầm một thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu, lấy thẻ học sinh và cả cái hộp bút đưa trả lại Hàn Thuật.
Hàn Thuật cầm lấy, quay đầu nhìn quanh, thấy xung quanh không có ai, mấy đứa Chu Lượng và Phương Chí Hoà đều đang đứng cách cậu cả chục mét, cậu đứng thẳng lưng, đưa tay xoa mặt, nói với âm lượng không thể nhỏ hơn được nữa: “Thôi được rồi, vừa rồi là tớ không phải, tớ cũng không ngờ họ lại đùa ác thế, xin lỗi nhé.”
“Không sao.” Cát Niên cũng lí nhí trả lời.
Xin lỗi!
Không sao!
Sự diễn giải hoàn hảo của những ngôn từ văn minh.
Tất cả lại trở về trạng thái bình thường, bình thường quá mức, như thể cảnh tượng hỗn loạn vừa nãy không hề tồn tại, chẳng có những lời trách móc, cũng chẳng có sự oán hận, chỉ có sự thờ ơ an phận.
Lần đầu tiên Hàn Thuật cảm nhận sự bất lực rõ ràng đến vậy.
“Tối qua lúc đi đến ngã tư thấy cậu đang khóc.”
“Tớ không khóc.”
“Cậu có khóc mà.”
“Ừ, thì tớ khóc. Hàn Thuật, đây là chuyện của tớ.”
Lòng tự trọng của Hàn Thuật lại một lần nữa bị tổn thương, cậu chẳng phải người thích lo chuyện thiên hạ, bố yêu cầu cậu phải tự tin, có trí tuệ, lễ phép, uyên bác, chân thành, biết kiềm chế, cậu thấy mình đã cố gắng hết sức để làm được như thế, nhưng Tạ Cát Niên như một chiếc gương dị dạng, khúc xạ lại tất cả những khuyết điểm của cậu, ở trước mặt cô, cậu thật nông cạn, giả dối, ngu xuẩn, thô lỗ, nóng vội và luôn bất an.
“Cậu tưởng tớ quan tâm đến việc của cậu à, tớ nói cho cậu biết, với cái kiểu như cậu, tớ có vượt qua cậu trong kỳ thi cũng chẳng thấy vẻ vang gì hết.” Cậu lạnh lùng nói.
“Tớ không thi đua với cậu.” Cô lại cúi thấp đầu, trông như một cô vợ nhỏ.
“Tớ không quen với việc mình còn kém hơn cả con gái.”
Một lúc sau, Hàn Thuật nghe thấy giọng nói chậm rãi của Tạ Cát Niên từ trong phòng vệ sinh vọng ra: “Sao cậu không thi đua với bà Marie Curie ấy?”






Không có ai là không thể thay thế
Thì ra không có ai là không thể thay thế được, cô có thể đem niềm vui đến cho Tiểu hoà thượng, người khác cũng có thể, ví như Trần Khiết Khiết chẳng hạn.
Đôi lúc Cát Niên cảm thấy có lẽ cô nên cảm ơn Trần Khiết Khiết mới đúng, cô chưa bao giờ để bụng suy nghĩ về cô bạn cùng bàn mới này, nhưng Trần Khiết Khiết đã giải vây cho cô không chỉ một lần, lần này, Trần Khiết Khiết đã giúp hoá giải một tình huống vô cùng gay cấn trước mặt mọi người. Nhưng khi Trần Khiết Khiết nói “Cảm ơn cậu, mình rất thích” và cất mảnh giấy Cát Niên kẹp trong sách vào ba lô thì Cát Niên bỗng cảm thấy trong lòng trống rỗng, tuy cô biết Trần Khiết Khiết chỉ muốn giúp mình.
Nhà thiếp ở phía Nam Vu sơn, trên một sườn dốc hiểm trở, sớm tinh mơ thiếp là đám mây trên lưng núi, chiều tối hoá thành cơn mưa phiêu du bất định, sớm chiều nào cũng vậy, luôn quanh quẩn bên sườn núi này.
Phương Chí Hoà đã nói rằng đây là đoạn nữ thần Vu sơn mời vua nước Sở ngủ lại, lời giải thích này có lẽ đúng. Nhưng đối với Cát Niên những lời nói tình cảm gắn với tên một người con trai từ ngàn năm trước đó chỉ thể hiện sự chờ đợi mòn mỏi người mình yêu thương của một người con gái mà thôi.
“Cậu mới tiên đoán ra điều đó à?”
Cát Niên nhoẻn miệng cười: “Tớ tiên đoán được rằng dạo này cậu rất bận, nhưng không đoán được cậu lại hẹn Trần Khiết Khiết đi chơi cầu.”
Vu Vũ nói: “Đợt trước thì cũng bận, hôm đó mình làm ca đêm ở quán Internet, vừa tan thì gặp bạn cùng lớp với cậu, cô ấy bảo hôm nay các cậu thi xong, nếu rảnh thì tìm chỗ nào chơi cầu. Bọn mình cũng lâu không sờ đến vợt, cứng hết tay rồi, bạn đó ngồi cùng bàn với cậu à, tớ đã bảo cậu ấy nhớ thông báo địa điểm và thời gian cho cậu. Hôm nay trông cậu có vẻ không được phong độ, chưa chắc thắng được tớ đâu nhé… Cậu cười gì thế?”
“Tớ cười hồi nào?” Hoá ra cục bông trong tim cô hôm trước là kẹo bông, cô thở phào, kẹo bông tan ra và ngọt ngào.
Hai người đi vào sân cầu, tìm được chỗ đã đặt trước, không ngờ ở đó ngoài Trần Khiết Khiết ra còn có một cậu con trai thân hình cao lớn khoảng mười bảy mười tám tuổi. Cậu ta mặc đồ chơi cầu trông rất hợp, đang nói chuyện rất sôi nổi với Trần Khiết Khiết, cô ra hiệu mọi người đã đến đủ, cậu ta mới quay đầu lại, thì ra là Hàn Thuật.
“Rủ cả cậu ta nữa à?” Cát Niên kêu khẽ một tiếng với Vu Vũ.
“Ai cơ? Cậu không thích cậu ấy à?” Vu Vũ hỏi.
Cát Niên đỏ mặt, lắc đầu nói: “Thôi kệ đi, cũng không phải vấn đề thích hay không thích.”
Trần Khiết Khiết đã chạy đến chào mọi người, cô mặc váy thể thao màu hồng, lại thêm làn da trắng, trông rất duyên dáng. Hàn Thuật đi sau Trần Khiết Khiết, liếc nhìn Cát Niên, rồi lại nhìn lên trần nhà, cứ như có thứ gì đặc biệt lắm trên đó


pacman, rainbows, and roller s