Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

hiết của nhà họ Trần, Hàn Thuật cũng là một trong số ít bạn trai có thể chơi với Trần Khiết Khiết.
Ngày thứ Năm, Cát Niên đi xe đạp về nhà, trên đường lại gặp phải Hàn Thuật.
Hàn Thuật nói: “Cậu đã quyết định tặng quà gì chưa?”
Thực ra Cát Niên chưa bao giờ suy nghĩ nhiều về vấn đề này.
“Tớ cũng chưa quyết định, nếu không cậu cho tớ chung với, cho tiết kiệm thời gian, tặng gì cũng được.”
“Hả, cậu với tớ á, như vậy không ổn lắm thì phải?”
“Tớ góp phần nhiều cũng được, cậu góp bao nhiêu thì góp.”
“Không, không phải vấn đề tiền.”
“Sao cậu có nhiều vấn đề thế. Cậu không nói gì thì cứ quyết vậy nhé.”
“Ơ…” Lời tiếp theo của Cát Niên chưa kịp nói ra, Hàn Thuật đã rẽ vào ngã khác mất rồi.
Sau khi được Hàn Thuật nhắc Cát Niên mới nhớ ra, cô đã nhận lời đến rồi thì không thể đi tay không được, nhưng tiền tiêu vặt của cô ít quá, Trần Khiết Khiết thì chẳng thiếu thứ gì.
Cát Niên nghĩ mãi về chuyện này, về đến cổng nhà, Vu Vũ đợi cô ở sau cột điện đầu ngõ, gọi cô mấy lần cô mới nghe thấy. Đây là lần đầu tiên Vu Vũ đến nhà tìm cô, Cát Niên vừa ngạc nhiên vừa vui trong lòng, đang định hỏi, Vu Vũ đã ngồi lên xe đạp, ra hiệu cho cô lên xe.
“Đi thôi, chúng ta đi chỗ khác nói chuyện.”
Cát Niên cũng hiểu ý, bố mẹ cô sẽ không thích những người khách như thế này, cô không cần biết liệu có về nhà đúng giờ không, liền ngồi lên ghế sau xe đạp, để Vu Vũ chở mình đi, cũng không cần hỏi mình sẽ đi đâu.
Họ ra khỏi ngõ nhà Cát Niên, đến một con phố ít người qua lại, Vu Vũ quay lại hỏi cô: “Tại sao cậu không tới tìm tớ?”
Cát Niên nói: “Tớ nghĩ cậu không có thời gian.”
“Tỡ vẫn được nghỉ mà.”
“Cậu được nghỉ mà Trần Khiết Khiết không đến tìm cậu à?”
Vu Vũ im lặng đạp xe, đến khi Cát Niên bắt đầu hối hận vì đã nói ra chuyện đó, cậu nói: “Không phải lúc nào cậu ấy cũng ra ngoài được, hơn nữa, cậu ấy với cậu là hai chuyện khác nhau.”
“Là một mà thôi.”
Tiếng cô nhỏ quá, có lẽ Vu Vũ không nghe thấy: “Cậu vừa nói gì cơ?”
“Không có gì… Chúng mình đi đâu đấy?”
“Không biết.”
“Thế cậu bảo tớ lên xe làm gì?”
“Để nói chuyện, để thầy Tạ bói quẻ cho tớ, tất nhiên không thể nói ở cổng nhà cậu được rồi, cậu lại không được về muộn, chẳng lẽ lại đưa cậu đến chỗ tớ hay đến à?”
“Có gì mà không được?”
“Những chỗ đó phức tạp lắm, tớ không thể đưa cậu đến đó được.”
Hai người đi qua một con phố cũ, cửa hiệu xung quanh toàn bày bán các loại sáp nến thơm, có lẽ để trị liệu tâm lý, đang là ban ngày nhưng cũng cảm thấy tối âm u. Cát Niên thầm nghĩ, sao lại tới chỗ này để đi dạo.
Một con mèo đen già và gầy gò chạy từ một cửa hiệu ra, suýt nữa đâm vào bánh xe Vu Vũ. Vu Vũ bẻ tay lái, còn kéo chuông inh ỏi. Cát Niên đi xe này đã hơn hai năm mà cũng không biết cái chuông đó còn dùng được, hơn nữa mèo liệu có hiểu được tiếng chuông không? Nghĩ đến đây cô bật cười.
“Cậu muốn bói gì?”
“Ờ, chưa biết…” Vu Vũ cũng cười vô tư.
“Nếu không thì bói xem tên tớ có hàm nghĩa gì đặc biệt không.”
“Vu Vũ Vu Vũ, là một hạt mưa trên Vu sơn à?” Cát Niên thuận miệng nói.
Vu Vũ cười: “Cậu cũng nghĩ thế à?”
Cát Niên ngập ngừng một chút: “Đã có ai từng nói như vậy à?”
Vu Vũ không trả lời.
Cát Niên nghi hoặc trong lòng, cô phát hiện túi quần Vu Vũ có một mảnh giấy. Cô lấy ra, Vu Vũ không từ chối.
Đó là một mảnh giấy dùng để ghi nhớ màu tím rất đẹp, bên trên còn có hoa văn chìm hình bướm, chưa mở ra Cát Niên đã ngửi thấy mùi thơm dịu nhẹ trên đó.
Trên giấy có dòng chữ đẹp nắn nót.
Nhà thiếp ở phía Nam Vu sơn, trên một sườn dốc hiểm trở, sớm tinh mơ thiếp là đám mây trên lưng núi, chiều tối hoá thành cơn mưa phiêu du bất định, sớm chiều nào cũng vậy, luôn quanh quẩn bên sườn núi này.
Bức thư tuyệt đẹp bị nhàu một chút, nó tựa như một mảnh sắt được nung nóng, làm bạn bị đau, nhưng lại không thể dứt ra, nó đã làm bỏng bạn, để lại một vết sẹo vô cùng đau đớn.
Nét chữ này Cát Niên đã nhận ra.
“Cô ấy tặng cậu à?” Chiếc xe vẫn đi về phía trước, xuyên qua bầu không khí, làn gió nhẹ nhàng cuốn đi lời nói của Cát Niên.
Một lúc sau, Vu Vũ cũng cất lời.
“Đúng vậy, tớ rất thích, làm tớ cảm thấy tên mình cũng có ý nghĩa hơn. Cậu thấy thế nào?”
Cậu thấy thế nào ư?
Cát Niên cúi đầu, giọt nước mắt rơi trên bàn tay cô.
Cậu ấy không quay lại nên không nhìn thấy.






May áo cô dâu cho người khác
Cô thật quá ngốc nghếch, trên đời có bao nhiêu thế võ, cô lại chỉ chọn một thế để luyện, luyện tới luyện lui, thì ra là thế “may áo cưới cho người”.
.Ngày sinh nhật Trần Khiết Khiết, Cát Niên đổi hai lần xe buýt mới đến được đường Cảnh Xuân – nơi cư trú của những người giàu có trong thành phố. Đường Cảnh Xuân là một con đường quốc lộ bao quanh núi, hai bên đường mọc lên vô số toà biệt thự riêng lẻ, khu G có địa hình đẹp và cao nhất.
Người ta nói rằng, đất ở đường Cảnh Xuân đi một bước là thêm được mấy chục cây vàng, nhưng trong ráng chiều hoàng hôn, Cát Niên chỉ thấy con đường bị bao bọc trong cây cối và t