Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.

n cầu số 3, Cát Niên quay lại nhìn, Vu Vũ và Trần Khiết Khiết đã bắt đầu chơi cầu, Trần Khiết Khiết phát cầu ra ngoài, Vu Vũ cười rồi đi nhặt, khoảng cách xa quá, có phải họ đang cười không?
Thì ra không có ai là không thể thay thế, cô có thể đem niềm vui đến cho Tiểu hoà thượng, người khác cũng có thể, ví như Trần Khiết Khiết chẳng hạn.
Hàn Thuật đưa cô đến tận bến xe buýt như đã hứa, nhưng Cát Niên vẫn cảm thấy khó hiểu, vấn đề là giày chứ có phải là chân đâu mà lại cần phải có người đưa về.
“À, tôi biết một chỗ có thể tìm được nhiều đồ hay ho, bây giờ tôi định đến đó, cậu muốn đi cùng không?” Xem ra cậu ta cũng rất thân thiện.
Cát Niên chỉ xuống đôi giày của mình.
Hàn Thuật kéo ba lô ra đằng trước nói: “Viện mẹ tôi phát rất nhiều phiếu mua hàng, tôi cũng không cần mua gì, bọn mình đi mua đôi giày mới?”
“Ôi, không cần đâu.” Cát Niên hơi bất ngờ, lắc đầu quầy quậy. Bến xe buýt đã xuất hiện trước mắt hai người.
“Cậu Vu Vũ đó là bạn học cũ của cậu à?”
“Ừ.”
“Hai người có vẻ thân thiết hả, nhìn cậu chẳng biết là cậu cũng chơi được với con trai đâu. Trần Khiết Khiết cũng vậy, lúc nào cũng như đức mẹ Maria, có bạn trai nào mời đi chơi, cậu ấy cũng ‘Ơ, không được đâu, cảm ơn bạn’.” Hàn Thuật giả giọng Trần Khiết Khiết rất nực cười, “Cha mẹ cậu ấy quản chặt, gọi điện đến chỉ cần trả lời xong các câu hỏi của người giúp việc cũng đã mất mười phút rồi, đương nhiên, tôi không nằm trong số đó. Nhưng tôi còn lâu mới hẹn cậu ấy đi chơi, trước kia có môn thể thao nào mà cậu ấy không ghét? Trông cậu ấy thế chứ toàn thích những thứ kỳ quái.”
Cát Niên nhìn Hàn Thuật, Hàn Thuật lại đang nhìn về hướng khác.
“Đi không? Lần trước tôi mua được một con rô bốt cực kỳ độc ở đó.”
Đúng lúc này, chiếc xe buýt mà Cát Niên đợi đã vào bến, cô chạy về phía chiếc xe: “Tớ đi đây, cậu đi mua đồ đi.” Cô thấy Hàn Thuật đứng đó không phản ứng gì, thế là cô bắt chước động tác hát một câu trong ca khúc kinh điển của Tôn Duyệt: “Đừng để cho niềm vui qua đi, la la la la…|
Hàn Thuật nói: “Để tôi chết đi.”






Một hạt mưa trên Vu sơn
Vu Vũ chỉ có một đôi tay, không thể dắt hai người được, hơn nữa cậu ấy cũng không có cánh, có thể bay đi đâu được đây?
Cho dù bạn có thích hay không, có mong chờ hay không thì năm học lớp Mười hai rồi cũng sẽ đến một học sinh cấp Ba. Lớp Mười hai là gì, là đoạn đường đen tối nhất trước một ban mai rực rỡ, là bầu không khí ngột ngạt muốn làm người ta nghẹt thở trước một cơn mưa lớn, là một cái hố sâu mà bạn muốn nhảy qua thật nhanh nhưng lại buộc phải nhảy qua một cách thật cẩn thận.
Sau khi phân ban, học sinh từ những lớp khác nhau được tập hợp lại. Cát Niên và Trần Khiết Khiết gặp nhau trong lớp khối C2, Hàn Thuật vốn học khá các môn xã hội nên cũng chọn khối C, nhưng cậu được phân vào lớp C1.
Trần Khiết Khiết vẫn ngồi cùng bàn với Cát Niên, Cô nói với cô giáo chủ nhiệm rằng mình học còn chưa khá, ngồi cùng bàn với Cát Niên thì có thể giúp đỡ nhau trong học tập. Cát Niên không có ý kiến gì về quyết định này, cô không có thói quen bảo vệ thành quả lao động của mình như những học sinh giỏi khác. Làm bài tập xong cô thường để cuốn tập trên bàn, ngày nào cũng có rất nhiều bạn mượn vở để “học hỏi”, bạn thân cũng vậy, không thân cũng vậy, ai cũng có thể mượn được, chỉ cần sau khi mượn nhớ trả lại, hoặc người mượn cuối cùng nộp vở luôn giúp Cát Niên là được, đây đã trở thành thông lệ trong lớp cô. Các bạn học khá cũng đã quen lật đi lật lại cuốn tập của Cát Niên sau khi làm bài tập xong để xem đáp án của mình có giống của Cát Niên không, những lúc như vậy, cô không để ý đến mọi việc xung quanh mà chỉ cúi xuống chăm chỉ đọc tiểu thuyết kiếm hiệp của mình, những chương hồi này chính là không gian thư giãn duy nhất trong cuộc sống tĩnh lặng của cô.
“Cậu ấy đứng buôn chuyện ở hành lang, sao cậu phải giúp làm gì cho khổ. Cậu tốt bụng thật đấy, giúp tớ luôn nhé.” Cậu ta không đợi Cát Niên nói liền đặt nốt chồng bài kiểm tra trên tay Cát Niên. Cát Niên không muốn lằng nhằng với cậu ta nên đã ôm một chồng bài cao ngất ngưởng đi xiêu xiêu vẹo vẹo về hướng lớp C1. Cô không thấy bậc thang nên suýt chút nữa thì bước hụt. Hàn Thuật giữ cô lại, lấy lại đồ của mình rồi còn không biết cảm ơn: “Người khác bảo làm gì là cậu làm à, ngốc!”
Cát Niên không thèm để ý đến cậu ta, đi đến phòng học bên cạnh lớp C1, cô bất ngờ bị đẩy từ phía sau, người nghiêng về phía trước, chân hơi mất thăng bằng, số bài kiểm tra trong tay rơi xuống một nửa. Cô quay lại thấy một cô nữ sinh, nét mặt ngây thơ vô tội: “Mình xin lỗi, tại bọn họ đẩy mình!”
Cô gái đẩy và cô gái đâm vào Cát Niên trông rất quen nhưng Cát Niên không nhớ ra tên. Họ đều học cùng lớp với Hàn Thuật. Cát Niên biết họ không muốn đắc tội với Hàn Thuật, chỉ làm theo lời cậu ấy, đành cúi đầu xuống nhặt đồ bị rơi. Một lát sau, một bàn tay khác nhặt cùng cô, Cát Niên nhận ra bàn tay ấy ngay, nó vẫn còn mùi tẩy sơn móng tay.
Sau khi sắp xếp lại bài kiểm tra cho đúng thứ t