Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
a kiếp này không chỉ có một người có thể khiến mình buồn đến vậy, may sao, anh ấy vẫn có thể tỉnh lại. Đến lúc đó cậu sẽ nhận ra, thật vậy, một đời dài là thế, cầu chút niềm vui và an ủi hoàn toàn không khó thế đâu.”
Chu Tử Dực đề nghị tự mình lái xe đưa Trần Khiết Khiết và Phi Minh về bệnh viện, Cát Niên cũng không phản đối, bèn chia tay gia đình họ giữa ngã ba. Cả nhà Trần Khiết Khiết quay lưng lại phía hai người, có lẽ vì cuộc xô xát trước đây, dáng vẻ bọn họ còn rất gượng gạo, một lúc sau, Chu Tử Dực đưa tay kéo Trần Khiết Khiết, không ngờ bị Trần Khiết Khiết cho một cái tát trời giáng, anh ta lệch mặt về một bên, lập tức cũng giơ cao tay mình, nhưng cánh tay hạ xuống lại rất nhẹ, nhẹ như thể chỉ là lau vệt nước mắt trên má người vợ. Trần Khiết Khiết gạt tay anh, rướn người lại xem đứa bé đang được anh bế trong tay, rồi cũng khe khẽ ôm lấy chồng, tay hai người không còn rời nhau nữa.
Phi Minh ngồi trên xe lăn mẹ đẩy chốc chốc lại ngoái đầu về phía Cát Niên. Kể từ khi cô bé và mẹ nhận nhau, thái độ của cô vẫn luôn lãnh đạm, Phi Minh cứ nghĩ cô sẽ cùng rơi nước mắt với mình, tuy như vậy cô bé sẽ buồn nhưng cô hoàn toàn chẳng khóc. Về sau Phi Minh nghĩ, thực ra cô trước nay đều như vậy, cũng đúng, cô dù sao cũng chẳng phải mẹ mình, rời xa cũng tốt, dù cô bé mới mười một tuổi nhưng cũng biết cô nuôi thêm mình khó khăn hơn nhiều so với chỉ có một mình.
Cát Niên đứng nhìn chiếc xe của gia đình họ Chu càng lúc càng xa, Phi Minh cũng càng lúc càng rời xa cô, chỉ còn lại cô vẫn ở chỗ cũ.
Hàn Thuật đứng bên cô nói đùa, “Nếu em buồn anh cũng không ngại cho em mượn vai khóc đâu.”
Cát Niên quay đầu lại thật, gục vào bờ vai gần nhất khóc òa đến lạc giọng.
Người vừa nãy vẫn còn cười đùa thì ngược lại, chỉ biết căng người đứng im tại chỗ, một chút cũng không dám động đậy.
.
Hàn Thuật đưa Cát Niên về nhà, Cát Niên cũng không từ chối. Sau đêm giao thừa ấy, giữa hai người thực ra còn rất nhiều đầu mối chưa kịp lý giải rõ ràng, kết quả Phi Minh lại xảy ra chuyện. có những điều chưa kịp nói, người trong cuộc cũng chẳng muốn nhắc lại, vậy là đành cho qua. Đến khi Trần Khiết Khiết xuất hiện, hai người từ bệnh viện trở về, bất kể không đành lòng thế nào Hàn Thuật cuối cùng vẫn phải thu dọn đồ đạc rời khỏi mảnh sân nhỏ của cô. Đây không chỉ vì Hàn Thuật rốt cuộc vẫn có vài phần chột dạ, đến nước này, anh thực cũng không dám ép cô quá gấp. Người ta nói thỏ bị bức quá cũng sẽ cắn người, Tạ Cát Niên đích thị là con thỏ chỉ im lìm không lên tiếng nhưng một khi đã nóng lên sẽ có thể cắn anh một miếng thủng hai miếng thăng thiên. Nhà không thể về được rồi, đang trong ngày Tết cũng không tiện làm phiền bạn bè, Hàn Thuật đành tìm một khách sạn vắng khách ở tạm mấy ngày.
Mấy ngày không qua, Cát Niên đã quét dọn đám cành khô lá héo với giấy pháo đỏ gọn gàng sạch sẽ. Nhưng cũng không hiểu vì sao, Hàn Thuật nhìn mảnh sân càng trống trải sau khi được thu dọn gọn gàng lại thấy nó thiếu đi gì đó so với mấy ngày trước. Có lẽ vì Phi Minh cũng đã đi rồi, nơi vốn thiếu hơi người này lại càng giống một thành trì bỏ không.
Cát Niên không hề chào hỏi anh, Hàn Thuật tự tìm nước uống, cốc nước mát vừa xuống bụng, đến dạ dày cũng phải co giật vì lạnh. Anh vốn định tìm chủ nhà nói, không nên sống qua ngày thế này, trời đang đại hàn, tốt xấu gì cũng phải đun chút nước ấm chứ, lạnh chết người khác không nói làm gì, cẩn thận bản thân biến thành người tuyết lúc nào cũng không hay. Nào ngờ đặt cốc nước xuống nhìn quanh đã chẳng còn thấy Cát Niên trong phòng khách.
Anh tìm ra mảnh sân sau của ngôi nhà, quả nhiên thấy cô ở đó, ra là những hạt mưa bay nghiêng vào mái hiên đã làm ướt hết bát hương trên khám thờ, nhìn từ phía sau, cô đang lấy tay phủi đám tro bụi trong bát rồi tìm diêm thắp lại hương.
Hàn Thuật lầm bầm trong lòng, đã thời đại nào rồi mà cô còn bày trò mê tín thế này, thật khiến người ta không biết nên nói gì nữa. Nhưng hình như trước đây rất lâu cô đã bắt đầu đặc biệt tin vào mấy chuyện số mệnh quỷ thần này rồi.
Hàn Thuật bước lên phía trước, muốn xem xem Cát Niên đang vái thần phương nào, là Thổ địa Công công, Quán âm Bồ tát, Ngọc hoàng Đại đế hay là Táo công? Không chỉ cung phụng những ngày mồng Một và rằm, cơm tất niên cũng phải để ngài thưởng lãm trước rồi mới đến lượt đám người phàm đói bụng, ngay đến cả một ngày chẳng là ngày gì như hôm nay cũng hương khói hầu hạ, chưa biết chừng cả năm đều thế này, rốt cuộc là thần tiên gì lại có thể hưởng thụ đãi ngộ bậc ấy.
Anh thò đầu nghiên cứu hồi lâu, phát hiện khám thờ này có chút cổ quái, bởi theo kinh nghiệm có được của một kẻ vô thần như anh, dù cung phụng cái gì cũng phải có chút ám hiệu, ví dụ như Quan âm, Phật tổ chẳng hạn, có thiếu thốn đến mấy cũng phải có bức tranh vẽ thần tiên, nhưng ở đây ngoài bát hương ra chẳng có gì nữa cả.
Lòng Hàn Thuật có chút bồn chồn, nhưng nghĩ đến chuyện trước đây cô có thể dùng con cá đã ăn được một nửa mang lên “thành khẩn” cúng vái thần linh thì cho dù có ăn bớt cắt xén vật tư ở chỗ khác cũng chẳng có gì lạ.
Anh