Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.
càng nói càng không biết mình đang nói gì, anh nghĩ những người bình thường chắc hẳn đều không hiểu nổi nội dung anh muốn biếu đạt.
Nhưng Tạ Cát Niên vốn đã chẳng phải người bình thường. Cô ngắt lời anh.
“Anh biết là không thể được mà, Hàn Thuật.”
Mặt Hàn Thuật từ đỏ chuyển sang trắng bệch, anh thầm cắn chặt răng, nhưng con tim đang đập loạn xạ đã trấn tĩnh lại sau câu nói kiên định của cô. Thảm nhất, mất mặt nhất cũng chỉ đến thế này, còn sợ gì nữa chứ. Ít ra cũng cho thấy là cô hiểu.
“Là em đang từ chối anh phải không, cũng không sao, thật sự không sao.” An ủi bản thân xong, anh định khoác lên nụ cười ngạo nghễ sở trường của mình, mặt dày nói, “Vừa rồi em nói, không thể được, Hàn Thuật. Vậy anh không phải là Hàn Thuật, em cứ coi anh là người vừa qua đường, chúng ta vừa quen biết, tuỳ tiện nói một đôi câu… chào hỏi một chút là được rồi.”
Cát Niên có vẻ không kiên nhẫn nổi nữa, lần nữa đưa lại chiếc thẻ ngân hàng thuộc về anh, “Ừm, cậu hai Hàn, tạm biệt.”
Cô nhìn Hàn Thuật bất động, cúi người đặt chiếc thẻ xuống chiếc ghế bên cạnh anh, lắc đầu rồi quay lại phòng bệnh của Phi Minh.
“Cát Niên.” Hàn Thuật từ phía sau gọi giật. Anh ngang ngược kéo tay cô lại, dúi chiếc thẻ vào lòng bàn tay cô, trầm giọng nói khẽ, “Khi có chuyện, nghĩ đến anh trước được không? Coi là một cách em giả như tha thứ cho anh.”
Táo độc
Cô nhận ra mình lại mắc sai lầm một lần nữa, cũng như trước kia rất nhiều lần đối diện với sự sợ hãi, cô đều cho rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ, thực ra đều không phải.
Sáng sớm hôm sau, Cát Niên thức dậy trên chiếc giường xếp tồi tàn bệnh viện cho mượn, đánh răng rửa mặt xong xuôi, cô gọi điện về cửa hàng xin nghỉ một ngày, quay lại đã thấy Phi Minh tỉnh rồi.
Thực ra Phi Minh không hề mở mắt, Cát Niên nhận ra con bé đã thức dậy qua đôi mắt nhắm còn chặt hơn cả lúc ngủ và hàng lông mi khẽ run run. Trước đây rất lâu, Cát Niên cũng từng là một đứa trẻ thích giả vờ ngủ, khi bố mẹ ngồi bên cạnh bàn bạc về đứa em trai sắp chào đời, khi bác gái và bác trai lớn tiếng chửi mắng nhau, cô cũng từng cố nhắm nghiền mắt như vậy, càng muốn ngủ càng khó chìm vào giấc mơ. Về sau bên cạnh cô có thêm Vu Vũ, hai người thường nằm trên bãi cỏ gần cây lựu, ánh mặt trời xuyên qua hàng mi nhắm chặt, tạo thành một quầng sáng đỏ cam trên nền tối. Tiếng thở của Vu Vũ ngay bên cạnh, dài và đều đặn, cô cố điều chỉnh nhịp thở của mình cho trùng với anh nên không sao ngủ nổi, trong đầu toàn mùi cỏ xanh nhè nhẹ, còn cả mùi ánh dương chiếu trên những cành tùng. Thỉnh thoảng lại có một chiếc lá rơi xuống mặt cô ngưa ngứa, nhưng cô không muốn đánh thức người bên cạnh, chỉ chun mũi chịu đựng, lúc này liền nghe tiếng Vu Vũ cười ha ha… Hàn Thuật nói, Phi Minh không giống cô chút gì, đấy là điều đương nhiên, nhưng Cát Niên dường như lại có một khoảnh khắc thế này, nhìn thấy chính mình qua Phi Minh, suy cho cùng cũng là cô nuôi đứa bé lớn.
Cô ngồi bên mép giường gọi khẽ, “Phi Minh, tỉnh rồi à?”
“Cô lừa cháu, chẳng ai muốn cháu biểu diễn nữa, mọi người đều nhìn thấy bộ dạng kỳ quái của cháu rồi, Lý Đức cũng thấy rồi…”
Cô bé khóc lóc đến tuyệt vọng, hai tay nắm chặt hai bên mép ga, trái tim Cát Niên cũng dần dần bị bóp nghẹt trong tiếng gào khóc ấy. Không phải cô không hiểu sự đau lòng của Phi Minh, đối với một đứa trẻ như Phi Minh đòn giáng này chắc chắn trầm trọng đến mức không thể cứu vãn nổi.
Y tá đến rồi lại đi, người nhà của các bệnh nhân khác cùng phòng cũng có lòng tốt giúp Cát Niên dỗ dành một chập nhưng chẳng ăn thua gì, chỉ đành bó tay đứng nhìn. Cát Niên cũng không khuyên nhủ nữa, chỉ ngồi một bên nhìn Phi Minh ra sức khóc lóc, đến khi con bé không còn sức nữa, cũng chẳng còn nước mắt mà khóc nữa, chỉ còn lại tiếng thút thít ngắt quãng. Cô ghét cay ghét đắng bản thân mình lúc này, nếu như cô thông minh hơn một chút có lẽ đã có thể khiến Phi Minh nhẹ nhõm đi phần nào, không như bây giờ, chẳng làm nổi cái gì.
Bác sĩ cũng vào dặn dò mấy lần rằng nên đưa Phi Minh đi chụp CT, nhưng con bé đang trong tình trạng này, thực sự không phải thời điểm thích hợp để khám bệnh. Cát Niên đang bó tay kéo dài thời gian, Hàn Thuật liền xuất hiện như một cơn gió, chẳng nói chẳng rằng mở chiếc hộp trên tay, đem mấy thứ đồ chơi bát nháo trong đó bày hết lên chiếc tủ đầu giường.
Có lẽ cũng đã nhận ra tình trạng bê bết của Phi Minh lúc này, anh đưa mắt ra ý hỏi Cát Niên, cô chỉ cúi đầu.
Hàn Thuật hắng giọng vài cái, ngồi xuống bên Phi Minh, “Tiểu mỹ nữ, xem chú mang gì đến cho cháu này.”
Thật không ai có thể ngờ, Phi Minh vừa nghe thấy tiếng anh ngay gần liền giật mình ngồi hẳn dậy, ôm chầm lấy anh, vừa gọi “chú Hàn Thuật” vừa bắt đầu gào lên khóc lớn. Hàn Thuật nhìn sang Cát Niên, vội vàng vỗ vỗ lưng Phi Minh dỗ dành: “Có chuyện gì đáng phải đau lòng thế chứ, mặt nhăn lại vì khóc kìa, xấu quá… Đừng khóc nữa nào, nước mũi dây hết lên áo chú rồi đây này, lát nữa chú Hàn Thuật làm sao đi làm đây?”
Phi Minh nào thèm để ý đến chuy