Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
m, kinh ngạc hỏi, “Cậu lấy ở đâu nhiều thế này?”
Bình Phượng nhặt mấy quả táo vừa mang đến gọt vỏ, “Kiếm được. Không phải là cho cậu, mà là trả cậu. Chuyện lần trước cậu quên rồi à?” Ý cô nói đến chuyện gãy chân lần trước, về sau Cát Niên thay cô trả lại 5000 tệ cho Đường Nghiệp “vô phúc bị lừa.”
Cát Niên hạ giọng, “Mình hỏi cậu kiếm được nhiều thế này từ lúc nào?”
Cát Niên ít nhiều cũng biết cách sống của Bình Phượng, mấy đồng tiền này kiếm được chẳng dễ dàng gì, nhà Bình Phượng đông người, những lúc tiền bạc rủng rỉnh, ngoài gửi về bù đắp cho mấy đứa em vốn coi cô chẳng ra gì, tất cả đều dồn vào mua các loại váy áo, kem dưỡng da cho bản thân, dường như chưa tiêu hết tiền là chưa thấy thảnh thơi, trước sau đều không có bất kỳ khoản tiết kiệm gì, tiêu hết lại bạc mặt kiếm một vòng không kể đêm ngày, lúc cần dùng gấp, hỏi vay Cát Niên 50 – 100 tệ là chuyện bình thường. Theo như cách nói của Bình Phượng thì là, làm một ngày hoà thượng, đánh một ngày chuông, đời người khổ đoạn, ai mà quản được chuyện ngày mai.
Bình Phượng cúi đầu cười: “Cậu không tin mình gặp được con cá lớn ‘ngu đầu lắm tiền’ à? Dạo này kiếm dễ… Tóm lại chỗ tiền này cậu cứ cầm, giờ đang là lúc cậu cần đến nó, nhìn mặt mũi con bé trắng bệch như vôi thế này, ra viện rồi cũng phải mua chút gì ngon ngon cho nó.”
Cát Niên không từ chối nữa, rút từ phong bì ra một phần đút vào túi mình, chỗ còn lại nhét trả vào tay Bình Phượng, “Cậu cũng phải giữ lại một ít, bọn mình cũng chẳng trẻ trung gì nữa… Đặc biệt là cậu, bắt buộc phải có chút tiền phòng thân, giờ sức khoẻ Phi Minh không tốt, có chuyện gì mình cũng không giúp nổi cậu đâu.” Cô thấy Bình Phượng không nhận, dứt khoát nhét thẳng vào chiếc túi còn chưa kéo hẳn khoá của bạn, “Cậu nói ‘không thể hoãn sự sung sướng lại’ không sai, nhưng con người chỉ cần vẫn còn một hơi thở, vẫn phải nghĩ đến ngày mai, đây là chuyện không thể khác được.”
Bình Phượng lặng lẽ nghe, thấy trên giường Phi Minh bày một đống đồ chơi liền đổi để tài, cười cười lấy chân đá nhẹ Cát Niên một cái, “Hắn ta tặng đấy à?.”
Cát Niên chỉ cười không đáp.
Bình Phượng lại nói: “Thật không nhìn ra anh ta bộ dạng đứng đắn là thế lại biết mấy thứ này.” Thấy Cát Niên vẫn không có phản ứng gì, cô nói tiếp, “Cậu đừng có giả ngốc đi, hôm qua mình thấy anh ta rồi, không ngờ hai người vẫn còn liên lạc đến giờ, nếu không anh ta có vừa khéo đúng lúc vậy không, con bé vừa bệnh đã trơ mắt đến? Mình thấy anh ta được đấy.”
Cát Niên lúc này mới nhận ra cô đang nói đến Đường Nghiệp, bèn cười đáp: “Đừng nói bừa, người ta…” Cô khựng lại, cô đương nhiên không thể nói ra Đường Nghiệp thích đàn ông, hoặc như anh nói “đã từng thích đàn ông”, tuy hai khái niệm này đối với Cát Niên cũng chẳng có gì khác biệt.
“Người ta làm sao? Cậu mau nói đi.” Bình Phượng đâu dễ dàng bỏ qua như thế, “không nói được chứ gì, thế mới nói mình vừa đến đã thấy tâm trạng cậu sao tốt thế, là đang nhớ đến người ta chứ gì? Nói thật nhé, hôm qua mình đã nhận ra ánh mắt anh ta nhìn cậu không bình thường rồi, kiểu ánh mắt đàn ông nhìn đàn bà ấy…”
Cát Niên vội vàng “suỵt” một tiếng, cười cười cố kiềm chế bộ dạng càng nói càng kích động của Bình Phượng, “Xin cậu đấy, chỗ này là khoa nhi.”
Bình Phượng chỉnh đốn lại tư thế, giọng nói cũng nhỏ hơn, nhưng vẫn kiên trì tiếp tục câu chuyện: “Có lúc mình còn nghĩ cậu thành tiên rồi, chẳng nhìn ra đâu thất tình lục dục, nói đi cũng phải nói lại, nếu thật thành thế còn tốt, thành gỗ đá rồi chẳng phải phiền não chuyện gì nữa, nhưng cậu thật sự có thể như thế không? Người ta sống phải ăn đủ ngũ cốc tạp lương, đương nhiên không tránh khỏi chữ ‘tục’, cứ lấy bây giờ mà nói, một mình cậu nuôi một đứa bé bệnh tật, dám nói không thấy khổ không? Sự thật rõ mười mươi rồi, cái gì không cần đến tiền? Cậu toàn nói mình không chuẩn bị cho tương lai, mình thấy câu này phải nói cậu mới đúng… Cát Niên, rốt cuộc cậu không giống mình, mình không chuẩn bị là vì mình không còn cách nào khác, nhưng cậu vẫn có…”
“Thật ư?” Cát Niên cười, Bình Phượng thuyết giáo cô, cảm giác này có chút kỳ lạ.
“Sao lại không, mình nói không nổi mấy thứ đạo lý lớn, nhưng có những chuyện ai ai cũng hiểu, nói trắng ra thì là đàn bà phải cần có đàn ông, lúc ngủ có người ôm, lúc xúi quẩy có người dựa dẫm, đơn giản vậy đấy. Cậu nói xem cái tay họ Đường đấy có gì không tốt, anh ta lắm tiền, phong mạo ngời ngời, nhìn cũng không phải người xấu, quan trọng nhất là người ta có ý với cậu. Cậu biết đây, bọn mình đều ở trong đó ra, kiếm một người đàn ông tử tế không phải chuyện dễ, gia cảnh thanh bạch, ai mà thèm lấy một người đã từng ngồi tù, cậu cho anh ta là Chúa Jesus chắc? Đúng rồi, anh ta có biết cậu từng ở trong ấy không?”
“Ai?” Cát Niên sững người, “Ờ… mình nói rồi.”
“Vậy cậu còn muốn thế nào nữa? Mình nói này Cát Niên, kiếp trước coi như cậu thắp nhang cao rồi, nghe mình, đừng ngốc nữa, coi như là vì đứa trẻ này, sống bình thường một chút, cơ hột chẳng đến lần hai đâu. Nếu có người hỏi mình muốn tìm một người ra sao, mình chỉ mong có một điều thôi,