XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2079 lượt.

nhưng cô biết bọn họ sẽ nói thế nào, họ sẽ nói không có mùi thì ruồi có bâu không, nếu như mày là một đứa con gái đứng đắn liệu người ta có đạt được ý đồ không, bọn họ sẽ nói việc đã xảy ra rồi, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài kẻo không có mặt mũi nào nhìn người khác, công tử nhà họ Hàn đã để ý đến cô, nói cách khác thì đó là phúc phận của cô.
Trước kia cô đã nghĩ rõ ràng như vậy, sao hôm nay lại hồ đồ thế này.
Cát Niên nhìn thấy Đường Nghiệp tay xách giỏ hoa quả tới thăm, từ xa anh đã chứng kiến cảnh tượng chẳng mấy vui vẻ này nên đang định tránh đi, nhưng Cát Niên lại như trông thấy vị cứu tinh, chạy vội lại bên anh, đỡ lấy giỏ đồ trong tay anh rồi lau khóe mắt, cười rạng rỡ, “Sao anh đã tới rồi?”
Hôm đó dường như Phi Minh đã ngủ một giấc rất dài, cô bé chỉ biết, ông bà và cậu đã đi cả rồi, còn cô Cát Niên lại dẫn đến cho cô bé một chú Đường Nghiệp thú vị không kém.
Hai ngày sau Hàn Thuật mới quay lại, anh hăm hở mang đến một bộ cốc hình thù kỳ quái, anh, Cát Niên và Phi Minh mỗi người một cái.
“Cốc giấy có mùi kinh lắm.”Anh nói.
Thấy Cát Niên chẳng mấy hứng thú, anh lại cầm chiếc cốc của Cát Niên đưa lên trước mặt cô, cười nói: “Anh chọn lâu lắm đấy, em xem, hình vẽ trên cốc rất hợp với em.”
Cát Niên liếc qua hình vẽ hoạt hình rối mù trên chiếc cốc, “Tôi không hợp với nó đâu.”
Hàn Thuật bị dội gáo nước lạnh, đành đặt ngay ngắn chiếc cốc rồi ngồi xổm xuống ngang gối Cát Niên, ngẩng đầu lên nhìn cô.
Tư thế này và khoảng cách quá gần khiến Cát Niên cảm thấy không tự nhiên, cô vội né người ra phía sau.
“Người nhà em đến rồi à? Vì chuyện đó mà không vui?” Hàn Thuật hỏi.
“Đúng là anh.” Cát Niên không biết nên nói gì, “Rốt cuộc anh đã nói gì với họ?”
“Anh chẳng nói gì cả. Thật đấy!” Lúc này Hàn Thuật mới nhận ra chiều hướng của sự việc có lẽ không như mình dự liệu, anh thấy hơi bất an, “Anh chỉ đến tìm em trai và bố mẹ em, nói với họ Phi Minh bị bệnh, họ là người nhà của em, anh không mong bọn họ phải làm gì cho em, chỉ cần chịu đến thăm, ít ra cũng hỏi một tiếng: Cát Niên, con sống có tốt không? Như thế là quá đáng sao? Lẽ nào anh lại sai rồi?”
Cát Niên nghe xong rất lâu sau vẫn không có phản ứng gì, Hàn Thuật trong lòng lại càng không biết đâu mà lần.
“Em nói anh nghe, có phải bọn họ lại bắt nạt em không? Anh thật không chịu nổi bọn họ mà, từ nhỏ bọn họ đã không đối tốt với em. “
Lâu sau, Cát Niên mới cười chua chát, “Hàn Thuật, trước đây em cứ nghĩ anh là đồ ngốc…”
Hàn Thuật bật cười, bất giác có chút mong đợi.
“Và bây giờ?”
“Giờ em mới biết, anh quả nhiên là đồ ngốc.”
Hàn Thuật vẻ như không cáng nổi, hậm hực đứng dậy.
“Anh đi tìm Vọng Niên mà không sợ bố mẹ anh biết anh đang làm gì sao?” Hồi nhỏ món “gậy tre xào thịt” mỗi khi bác Hàn dạy dỗ con trai đã quá quen thuộc với những gia đình trong khu.
Hàn Thuật xoa xoa khuôn mặt cứng đờ, “Dù gì cũng chẳng giấu được, anh cũng chẳng muốn giấu, bố mẹ lập tức sẽ biết thôi. “
“Vì sao?”
“Vì bệnh của Phi Minh bắt buộc phải chuyển viện, anh đã liên lạc với Bệnh viên Nhân dân số 1 rồi, ở đó có các thiết bị trị liệu tốt nhất dành cho chứng bệnh này, còn có cả bác sĩ khoa não uy tín nhất tỉnh, Tôn Cẩn Linh, cũng chính là mẹ anh.”






Khiếm khuyết của cô ấy chính là khiếm khuyết của con
Bởi từng vết mẻ đó đều là do bố tự tay tạo ra, Cát Niên đối với con cũng như vậy, nếu như cô ấy không hoàn mỹ, vậy mọi nguyên nhân đều liên quan đến con, khiếm khuyết của cô ấy chính là khiếm khuyết của con.
Theo thường lệ thứ năm không phải ngày Hàn Thuật về nhà ăn cơm, tan làm anh ở lại văn phòng rề rà một lúc lâu, khó khăn lắm mới hạ được quyết tâm ra khỏi cửa, vừa đến lầu dưới khu nhà của bố mẹ lại không may gặp ngay phải bố anh vừa đi họp về muộn.
Lái xe của bố anh vẫn là Tạ Vọng Niên, cậu ta xuống xe đưa cặp cho ông, cuối cùng khóa xe cẩn thận rồi mới rời đi. Trong suốt thời gian này, Hàn Thuật giả như vô tình nhìn lướt qua cậu ta một cái, anh phát hiện Tạ Vọng Niên cũng đang len lén quan sát mình.
Vừa chạm phải ánh mắt Hàn Thuật, Tạ Vọng Niên vội vàng cụp đầu xuống tạm biệt hai cha con anh.
Mẹ anh nào thèm để ý đến ông, chỉ chăm chăm lo liệu cho con trai ăn gì. Hàn Thuật ngồi xuống sofa cùng bố, vừa uống trà vừa xem bản tin thời sự đài địa phương. Vừa hay tivi đang chiếu đoạn tin Đại hội thường niên công tác chính pháp toàn tỉnh, Hàn Thuật bỗng đang thấp thỏm bỗng mừng rỡ chỉ vào tivi cười nói: “Bố, kia chẳng phải bố sao?”
Ông không phủ nhận.
“Aí chà, ống kính lướt qua, chỉ có Chánh án Hàn của nhà ta là đẹp trai nhất.”
Bố anh cũng không nén nổi bật cười, “Nói linh ta linh tinh, mọi người nghiêm túc họp hành, ai mà để ý đẹp trai hay không đẹp trai. Nhắc tới họp, sau cuộc họp bố ngồi ăn cơm với Viện trưởng Âu bên Viện Kiểm sát Thành phố, ông ấy cũng hỏi tới con đấy. Hai mươi năm trước chú Âu từng là cấp dưới của bố một thời gian, việc con lên Viện Thành phố cũng có sự giúp đỡ của chú ấy. Con ấy à, thật khôn