Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.

hêm câu gì.
Đợi đến khi bố bỏ đũa đứng dậy rời khỏi bàn ăn, Hàn Thuật mới như được đại xá, thấy mẹ thu dọn bát đũa mang vào bếp cũng vội vàng vào theo, tranh phần rửa bát.
Mẹ anh từ nhỏ đã chiều con trai, Hàn Thuật chưa từng phải làm việc nhà, đến số lần rửa bát cũng chỉ lác đác đếm trên đầu ngón tay. Nhìn anh ra dáng đeo gang tay rửa bát, bà cười nói: “Thằng bé này hôm nay sao thế, để bố con nhìn thấy thế nào cũng nói con ‘vô sự xun xoe, không gian thì đạo’ cho xem.”
Hàn Thuật lòng bồn chồn, lập tức sáp lại gần mẹ, thì thầm: “Mẹ, con không nói sai gì chứ, nhìn bố như người ta giẫm phải đuôi không bằng, rốt cuộc là sai ở chỗ nào?”
Mẹ anh vội vàng nhắc nhở: “Con đừng nhắc đến hai chữ ‘nghỉ hưu’ trước mặt bố, vừa rồi phía trên có tin đồn, định cho mấy người độ tuổi bố con lui về tuyến hai, để một số cán bộ trẻ hơn lên nên bố con mấy hôm nay không được vui. Con cũng không phải không biết, ông ấy cả đời háo thắng, không chịu quy phục trước tuổi già, thực ra nếu như không phải già thật thật rồi cũng đâu có đa nghi như vậy, công văn bên trên còn chưa chính thức đưa xuống, tính khí ông ấy đã thế này rồi, hơi sơ ý là động đến nỗi đau của ông ấy, cứ nghĩ người ta ai cũng mong đến ngày ông ấy không chức không quyền trở thành ‘phế nhân’. Không chỉ mình con, đến mẹ cũng mấy lần chịu cảnh mặt lạnh này rồi. Đàn ông và đàn bà quả thật khác nhau, lúc nào mẹ cũng chỉ nghĩ có thể về hưu toàn tâm toàn ý phục vụ hai bố con con, càng gần đến lúc về hưu, công tác xã giao càng được ngày nào biết ngày đấy…”
Đang nói, từ phòng khách thoáng vọng vào tiếng bố nhận điện thoại, cũng không biết đầu bên kia là ai, chỉ nghe tiếng ông quát mắng thậm tệ. Mẹ anh nhìn về phía chồng bĩu môi, thì thầm nói với con trai: “Nghe thấy chưa, không biết là ai lại chạm vào tổ kiến lửa rồi, con cứ phải cẩn thận đấy.”
Hàn Thuật làm bộ run lẩy bẩy, “Chẳng trách người ta nói đàn ông cũng có ‘tiền mãn kinh’, mẹ, mẹ vẫn là tốt nhất.”
Mẹ anh cười mắng, “Đừng có tâng bốc mẹ, mẹ đương nhiên là tốt, nhưng còn phải xem là với ai.”
“Yêu cả con mình lẫn con người (1) mà mẹ, chuyện con nói với mẹ trong điện thoại đã sắp xếp thế nào rồi ạ?” Hàn Thuật nhân cơ hội hỏi dò.
(1). Lời răn của Khổng Tử: Ái ngô tử dĩ cập nhân chi tử.
“Chuyện gì?” Mẹ anh dường như nghĩ ngợi một lúc mới làm ra vẻ sực nhớ. À, con nói người bạn nhà có đứa bé bị ốm đấy hả, mẹ đã liên hệ cho con rồi, nhưng tình hình giường bệnh chỗ mẹ giờ đang căng lắm, với cả lịch mổ của mẹ giờ đang kín mít, chỉ e…”
“Mẹ, cô bé đó nếu như không được cứu chữa kịp thời có thể sẽ chết đấy, nó mới mười một tuổi!” Hàn Thuật lập tức dừng ngay công việc đang dở tay, “Dù gì con cũng mặc kệ, mẹ phải phẫu thuật cho đứa cô bé!”
“Con này, không phải mẹ không muốn quản, mà là không quản nổi.”
Hàn Thuật sốt ruột, “Lương y như từ mẫu, mẹ không thể thấy chết mà không cứu.”
Khuôn mặt mẹ anh dần lạnh băng, “Con về nhà ăn cơm, rửa bát cho mẹ là vì chuyện này hả? Con đã nói lương y như từ mẫu thì cũng nên biết bệnh viện đối xử với các bệnh nhân đều như nhau, mẹ không phải chưa từng nhìn thấy trẻ con bệnh đến đáng thương, nhưng những đứa trẻ đáng thương nhiều đến vô kể, mẹ không phải thần tiên, có thể cứu hết được hay sao? Mẹ đã nói mẹ có thể hết sức giúp cô bé ấy, nhưng vẫn phải có nguyên tắc, có lẽ nào những bệnh nhân khác không phải một mạng người?”
“Người khác là người khác, giờ con trai mẹ đang cầu xin mẹ, có thể giống nhau sao?”
“Hàn Thuật, không phải mẹ nói gì con nhưng giúp bạn cũng phải có giới hạn! Con cũng nên nói với bạn con, mẹ đã xem qua bệnh lý, cuộc phẫu thuật này dù mẹ có đích thân làm cũng chưa hẳn đã chắc thành công, có lúc con người ta phải biết chấp nhận hiện thực.”
“Nếu như đây không phải bạn con mà là người thân của con, cũng là người thân của mẹ, mẹ còn có thể nói những lời như vậy không?”
“Nhưng không phải thế.”
“Ai nói không phải?” Hàn Thuật buột miệng nói, ám chỉ không lành trong lời nói của mẹ khiến anh càng thêm bất an. Anh sớm đã nghĩ đến cần nói hết với mẹ mọi chuyện, nhưng thật không ngờ phải dùng đến cách này.
Mẹ anh im lặng vài giây mới ngẩng đầu lên nhìn anh, “Mẹ biết mà, gần đây con cũng như bố con có gì đó không ổn, nói đi, rốt cuộc con muốn nói gì? Đó là ai?”
Hàn Thuật rửa đi rửa lại chiếc đĩa đã sáng bóng từ lâu, lo nghĩ trong anh cũng giống như lớp bọt xà phòng trong chậu rửa bát kia, càng khuấy càng đặc kịt, từng đoạn quá khứ như bong bóng lần lượt vỡ bung, buồn đến ghê người.
“Mẹ, mẹ còn nhớ Tạ Cát Niên không? Là con gái lớn của chú Tạ Mậu Hoa. Em trai cô ấy là Tạ Vọng Niên giờ đang lái xe cho bố, trước đây rất lâu gia đình họ sống dưới tầng nhà chúng ta.” Hàn Thuật do dự nói.
“Tạ Cát Niên? Có chút ấn tượng nhưng không rõ lắm.” Mẹ anh lãnh đạm trả lời.
“Sao thế được, ngày trước mẹ vừa khen cô ấy vừa ngoan vừa hiểu biết trước mặt con.”
“Đó là chuyện lâu lắm rồi.”
“Giờ cũng vẫn như vậy, cô ấy chính là người bạn con nói, cũng là…”
“Bảo sao hôm qua Tạ Mậu Hoa dám tráng trợn tới tìm bố con nói chuyện cho con trai ông t