Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
ắn duy nhất trong cuộc đời xui xẻo của mình. Nhưng nếu tất cả đều được tạo ra với điều kiện của Thẩm Quân Tắc… Vậy thì tất cả sự dịu dàng giả tạo đều biến thành mưu kế đã được tính sẵn. Tất cả sự giúp đỡ nhiệt tình đều biến thành giả nhân giả nghĩa. Con người này thật đáng sợ! Gặp anh ta không phải là may mắn duy nhất trong cuộc đời xui xẻo của cô mà là căn nguyên của mọi nỗi xui xẻo. Nghĩ đến đây, Tiêu Tinh không kìm được rùng mình. Loại “chíp hôi” như cô mà đấu với Thẩm Quân Tắc thì chẳng khác nào trứng chọi với đá. Nhưng dính dáng đến lợi ích gia đình lại là điều mà cô không muốn thấy nhất. “Có phải là anh đã sớm lên kế hoạch rồi không?”.
Tiêu Tinh không kìm được hỏi, “Tôi nói cho anh biết, tuy sức khỏe của bố tôi không tốt lắm nhưng không dễ dàng bị anh đưa vào tròng như thế đâu”.
Tiêu Tinh nhìn anh với ánh mắt cảnh giác, “Anh đừng có mà thừa nước đục thả câu”.
“… Cô nghĩ nhiều rồi”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc. Quả thực đầu óc của cô nàng này rất trừu tượng, có thể liên tưởng đến chuyện “lợi dụng cô con gái duy nhất để leo lên, chiếm đoạt tài sản của bố vợ”, thật là tiên tiến. Tiêu Tinh liếc nhìn anh, “Vậy mục đích của anh là?”.
“Tôi không có hứng thú với tài sản của nhà họ Tiêu. Đây chỉ là điều kiện kết hôn với cô. Dĩ nhiên cô có thể đưa ra điều kiện khác, chỉ cần tôi có thể làm được”.
“Chỉ cần anh làm được thì nhất định anh sẽ đồng ý?”.
Tiêu Tinh hỏi. “Dĩ nhiên?”.
“Bất cứ điều kiện nào?”.
“Không sai”.
Tiêu Tinh nghĩ một lúc, đột nhiên nhếch mép cười:
“Lời nói gió bay, chúng ta phải lập chứng từ trước đã”.
Nói rồi cô lấy trong túi xách một tờ giấy rồi cầm bút viết. “…”.
Thẩm Quân Tắc không còn gì để nói. “Thỏa thuận: Nếu Tiêu Tinh đồng ý kết hôn với Thẩm Quân Tắc, vậy thì sau khi kết hôn, Thẩm Quân Tắc phải đồng ý với tất cả mọi điều kiện mà Tiêu Tinh đưa ra. Coi đây là chứng cứ”.
Tiêu Tinh vừa viết vừa đọc, sau đó bình tĩnh đưa cho anh một chiếc bút, “Nào, ký đi”.
Thẩm Quân Tắc lấy chiếc bút trên tay cô, bàn tay khẽ khựng lại. Sao ngay cả giấy bút mà cô ta cũng chuẩn bị rồi? Lại còn là loại giấy viết hợp đồng và bút ký tên màu đen nữa? Thấy Tiêu Tinh đang mỉm cười nhìn mình, Thẩm Quân Tắc đành phải ký tên của mình lên đó. Tiêu Tinh lấy lại tờ giấy, mỉm cười và nói:
“Cứ vậy đi, đề nghị của anh tôi sẽ suy nghĩ, có gì sẽ trả lời anh sau. Dù sao thì hôm nay cũng không hát karaoke được rồi. Tôi và Kỳ Quyên về trước đây. Hai người cứ tự nhiên”.
Nói rồi cô quay người bước đi, bước tới cửa lại ngoảnh đầu lại, mỉm cười và nói:
“Tạm biệt”.
Thẩm Quân Tắc sững người, run run khóe miệng, “Ừm, tạm biệt…”.
Cô ta… hết giận rồi sao? Không nhanh đến mức ấy chứ, lại còn mỉm cười chào tạm biệt anh! Đột nhiên anh phát hiện, bộ não kỳ lạ của Tiêu Tinh cùng với cách lật bài ngửa đầy bất ngờ khiến anh càng ngày càng không thể suy đoán được. Anh mơ hồ có một linh cảm chẳng lành, linh cảm bị một số người nào đó liên kết lại hãm hại mình. Thực ra, linh cảm của Thẩm Quân Tắc không hề sai, quả thực anh bị một số người liên kết “hãm hại”.
Khoảng năm giờ chiều hôm ấy, Tiêu Tinh đang online trong phòng thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa. Mở cửa mới thấy Kỳ Quyên đang đứng ngoài, vẻ mặt rất nghiêm túc, nhìn thấy Tiêu Tinh liền hỏi:
“Mày đã hẹn Thẩm Quân Tắc chưa?”.
Tiêu Tinh cười nói:
“Tao vừa nhắn tin cho hắn, hẹn hắn bảy giờ tối nay gặp ở quán karaoke”.
Tiêu Tinh cúi đầu nhìn đồng hồ, “Vẫn còn hai tiếng nữa, được, chúng ta nghiên cứu chiến lược trước đã”.
Tiêu Tinh nghiêm trang mời Kỳ Quyên vào phòng, cung kính cúi người:
“Tiêu Tinh, mày không sao chứ?”.
“Tao… không… sao…”.
Tiêu Tinh chậm rãi nói, “Tao không sao mới lạ!”.
Đột nhiên Tiêu Tinh cao giọng nói khiến Kỳ Quyên sững người. Chết rồi, cô nàng này sắp nổ tung rồi… Quả nhiên Tiêu Tinh đứng bật dậy, chỉ vào khuôn mặt nhòe nhoẹt trên cuốn tạp chí rồi bắt đầu chửi:
“Thì ra hắn là Thẩm Quân Tắc! Tên khốn này không có việc gì làm nên chơi tao, lừa tao nói hắn là bạn của Thẩm Quân Tắc, lại còn nhờ người đóng giả mình. Tao thấy hắn không nên tên là Thẩm Quân Tắc, hắn nên đổi tên là bệnh thần kinh!”.
Kỳ Quyên nghe cô mắng một tràng dài như vậy, không kìm được lo cho hô hấp của cô. Kết quả, rõ ràng là hô hấp của Tiêu Tinh tốt hơn rất nhiều so với dự tính của Kỳ Quyên. Tiêu Tinh dừng lại, khẽ lấy hơi rồi lại tiếp tục bắn như súng liên thanh:
“Loại đàn ông này đúng là khủng long thoái hóa ba lần một ngày, là tên rác rưởi trong lịch sử nhân loại, tên cặn bã trong các loại cặn bã, máy bay chiến đấu trong đống rác! Thì ra hắn mới là tên đầu xỏ gây ra tất cả những xui xẻo của tao khi đến New York!”.
Kỳ Quyên “bị chửi” đến nỗi mặt mày ngây dại. Tiêu Tinh trút giận xong, thấy miệng lưỡi khô rát, cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, lúc ấy mới xua tay:
“Kỳ Quyên, tao có mắng mày đâu, mày đừng có làm ra vẻ như nhìn thấy ma như thế”.
Lúc ấy Kỳ Quyên mới ngớ ra. Thực ra cô luôn nghĩ rằng Tiêu Tinh là kiểu người lúc yên lặng