Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

uân Tắc sờ mũi, miễn cưỡng muốn mở miệng nhưng nhìn thấy Tiêu Tinh lạnh lùng lườm mình một cái rồi quay người bước đi, dường như không thèm để ý đến mình. Ánh mắt coi thường ấy khiến Thẩm Quân Tắc thấy rất khó chịu. Sợ rằng Tiêu Tinh nhất thời kích động làm việc động trời gì đó, Thẩm Quân Tắc vội vàng mở cửa chạy ra xem tình hình. Tiêu Tinh ngoảnh đầu, đang định đi về phía cuối hành lang thì Thẩm Quân Tắc kéo cô lại. Thấy phòng bên cạnh mở cửa, hình như bên trong không có người, Thẩm Quân Tắc quyết định kéo Tiêu Tinh vào phòng, tiện tay khóa trái cửa, nghiêm túc nói:
“Tiêu Tinh, chúng ta nên nói chuyện với nhau”.
Tiêu Tinh phẫn nộ hất tay anh ra, vì quá tức giận nên giọng nói có chút run rẩy:
“Nói cái gì? Nói quá trình anh bỡn cợt tôi? Hay là muốn chia sẻ với tôi tâm đắc sau khi diễn trò?”.
Tiêu Tinh ngẩng đầu nhìn anh, cười khẩy và nói, “Anh đúng là có bản lĩnh, từ lúc tôi xuống máy bay đã bắt đầu bày mưu. Tôi thật không ngờ anh mới là Thẩm Quân Tắc!”.
Giọng nói với mức Decibel quá cao sắp làm rung chuyển nóc nhà. Thẩm Quân Tắc lau mồ hôi trong lòng bàn tay, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng lúc phải đối mặt với sự phẫn nộ của Tiêu Tinh, anh vẫn thấy tim đập thình thịch khó có thể khống chế được. “Thế mà tôi vẫn còn tin tưởng anh như thế, thậm chí còn coi anh là người bạn duy nhất của mình ở New York. Từ trước tới giờ anh đều lừa tôi! Lừa tôi!”.
“Cái này…”.
“Thẩm Quân Tắc, thấy tôi suốt ngày giống như con ngốc hết lời cảm ơn anh, có phải là anh đắc ý lắm, đúng không? Trong mắt anh tôi ngốc lắm sao?”.
Tiêu Tinh ngừng một lát, cao giọng nói, “Trong mắt tôi, anh không bằng thằng ngốc!”.
Tiêu Tinh nói rồi im lặng, gườm gườm nhìn Thẩm Quân Tắc. Thẩm Quân Tắc bị cô mắng cho té tát mặt mày, toàn thân sững lại. Anh thấy tóc mình sắp bị Tiêu Tinh mắng cho đến nỗi dựng đứng cả lên. Cuối cùng anh đã cảm nhận được cảm giác sợ hãi như “có luồng điện trên đầu” mà em trai đã nói mấy hôm trước. Không biết vì sao, nhìn ánh mắt ẩn chứa sự khinh thường của Tiêu Tinh khiến trong lòng anh cảm thấy khó chịu như bị gai đâm. Bây giờ giải thích thì có tác dụng gì không? Chắc chắn cô ấy sẽ thấy mình bỉ ổi hơn. Thú thực, anh cũng không giải thích được một cách rõ ràng hàng loạt những sự việc trùng hợp xảy ra lúc đầu là như thế nào, càng không thể lấy cớ là vì “muốn tránh ông nội gán ghép nên mới đưa cô đến khách sạn”.
Trong mắt cô, có lẽ giải thích chính là giấu giếm. Càng nói nhiều thì càng sai nhiều. Huống hồ bây giờ cô đang tức giận. Haizz, đành vậy, dù sao thì hình tượng của anh đã biến thành cặn bã, cũng không bận tâm sẽ cặn bã như thế nào. “Về chuyện này tôi rất xin lỗi, sau này… tôi sẽ từ từ giải thích với cô”.
Thẩm Quân Tắc ngừng một lát, chuyển chủ đề nói chuyện, bình tĩnh nói:
“Quan trọng là vấn đề mà bây giờ chúng ta phải đối mặt”.
“Bây giờ?”.
“Chuyện kết hôn, cô định thế nào?”.
Thẩm Quân Tắc rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức Tiêu Tinh không biết trút giận đi đâu, chỉ có thể gườm gườm nhìn anh. Nào ngờ, ánh mắt sắc bén như giết người ấy chiếu vào người anh chẳng khác nào đá chìm đáy biển. Kẻ lúc đầu đóng giả Thẩm Quân Tắc đã là gì, người trước mặt mới là kẻ mặt dày không lộ bản chất! Tiêu Tinh kìm nén không gầm lên, hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, “Làm thế nào? Anh còn mặt mũi để hỏi tôi? Bây giờ tôi hiểu rồi, ông cụ mà tôi cùng anh đi gặp ngày hôm ấy chính là ông Thẩm. Chả trách ông gọi điện thoại cho bố mẹ tôi nói là chúng ta đang yêu nhau say đắm”.
Tiêu Tinh ngừng lại, lườm anh ta và nói, “Thẩm Quân Tắc, tự anh ném đá vào chân mình là được rồi, sao lại ném vào chân tôi?”.
Thẩm Quân Tắc khẽ thở dài trong lòng. Anh cũng không muốn, đáng tiếc là hòn đá quá lớn, phạm vi cũng quá rộng, bỗng chốc ném vào cả hai người. “Tôi nói thẳng nhé, tình hình trước mắt kết hôn là tốt nhất, cũng là cách duy nhất”.
Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói, “Chúng ta kết hôn, một là hai nhà có thể yên tâm, hai là giới truyền thông có thể ngậm miệng, ba là về phía bố cô, tôi cũng có thể danh chính ngôn thuận giúp đỡ”.
Tiêu Tinh sững người, cau mày nói:
“Liên quan gì đến bố tôi?”.
“Có lẽ cô vẫn chưa biết, việc quay vòng vốn của tập đoàn Đông Thành có vấn đề. Mấy ngày hôm nay đang bị đòi nợ”.
Đây là sơ hở mà anh phải điều tra suốt mấy ngày mới tìm ra. Thẩm Quân Tắc khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói, “Tôi có cách giúp bố cô vượt qua thời điểm khó khăn này”.
“Điều kiện là tôi lấy anh?”.
Tiêu Tinh lạnh lùng hỏi. Thẩm Quân Tắc gật đầu rất dứt khoát:
“Đúng”.
Đột nhiên Tiêu Tinh có cảm giác sống lưng lạnh buốt. Có lẽ cô chưa bao giờ thực sự hiểu người đàn ông trước mặt. Trong ấn tượng của cô, Jesen là một người trầm tính, ít nói, lạnh lùng cao ngạo nhưng rất phong độ, nhiệt tình, dịu dàng. Anh chủ động giúp mình xách chiếc vali nặng, kiên nhẫn trả lời những vấn đề rất đơn giản, giúp mình đi mua sạc pin không chút do dự… Những việc vặt vãnh ấy khiến Tiêu Tinh cô đơn nơi đất khách cảm thấy vô cùng xúc động và ấm áp. Từ trước đến nay, cô đều coi chuyện “gặp Jesen ở New York” là may m